Ths. Lê Hữu Thiện

Email: thienhuu.math@gmail.com

Học vấn:

  • Cử nhân chuyên ngành sư phạm toán học, khoa Toán – Tin, Đại học Sư phạm  Hà Nội;
  • Thạc sĩ chuyên ngành Toán ứng dụng tại Viện Toán học – Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

Kinh nghiệm giảng dạy: hơn 7 năm kinh nghiệm dạy kèm, bồi dưỡng học sinh, ôn luyện thi đại học, ôn luyện thi vào lớp 10 THPT và THPT chuyên với nhiều khóa học sinh đỗ nguyện vọng 1 vào các trường đại học, THPT, THPT chuyên. 1 năm làm biên tập viên tại Nhà xuất bản Đại học Sư phạm.

Câu chuyện nghề giáo:

Tôi sinh ra trong một gia đình mà bố mẹ tôi đều là “nông dân thuần chủng”, ở một vùng quê nghèo đầy nắng gió và thiên tai của Miền Trung. Gia đình tôi chỉ có vỏn vẹn chưa đầy 5 sào ruộng, từ nhỏ việc ăn mặc đầy đủ, ăn cơm không phải trộn sắn trộn khoai, quần áo không bị vá là một điều xa xỉ đối với tôi, chưa kể đến việc được đến trường đi học. Bạn bè cùng trang lứa của tôi đều là những đứa trẻ con nhà nghèo và chúng thích đi mò cua bắt ốc hơn là đến trường.

Tôi có một anh trai hơn tôi 2 tuổi, hai anh em tôi được gọi là lập dị ở trong xóm, lập dị là vì chúng tôi thích đi học, thích được đến trường hơn những đứa trẻ khác. Sự lập dị này cũng không hẳn do chúng tôi quyết định, mà người quyết định lớn nhất đó là bố mẹ tôi. Có lẽ vì quá nghèo, quá khổ, vì mong muốn con cái mình sau này tự lập, sung sướng hơn, và quan trọng hơn đó là sống tốt bằng chính đôi bàn tay của chúng, mà bố mẹ tôi luôn động viên chúng tôi rằng “Con ơi! Cố lên mà học để sau này đỡ khổ con nhé”. Trong suốt hơn 20 năm qua, câu nói này vẫn không thay đổi và đó cũng chính là “kim chỉ nam” cho ý chí và nghị lực của anh em tôi. Và cứ thế cả bố mẹ và chúng tôi cùng cố gắng, tuy bữa cơm trộn sắn chỉ có rau và rau nhưng bố mẹ tôi vẫn bền bỉ dành dụm tiền để chúng tôi được đi học.

Với sự kiên trì và bền bỉ thực hiện mục tiêu của cả gia đình tôi, sau 12 năm phổ thông, anh trai tôi vào trường y, còn tôi bước vào cổng trường Sư phạm hai năm sau đó. Tôi chọn sư phạm Toán một phần nhỏ là do gia đình tôi nghèo không đủ tiền nuôi 3 anh em ăn học, nhưng phần lớn xuất phát từ ước mơ của tôi là trở thành giáo viên dạy Toán. Trong suốt 4 năm đại học, với mơ ước đó của mình, ngoài giờ học trên giảng đường, tôi tích cực đi dạy thêm môn toán để tích lũy kinh nghiệm và một phần phụ giúp bố mẹ.

Kết thúc 4 năm học đại học, lúc này 2 anh em tôi đã có thể tự lo được cho mình và phần nào hỗ trợ được bố mẹ và nuôi em.Chúng tôi không phải thiên tài, nhưng Ước mơ của chúng tôi là không giới hạn, sau khi tốt nghiệp đại học sư phạm, tôi lại viết tiếp ước mơ của mình là nghiên cứu sâu hơn về toán học. Tôi lại đặt ra mục tiêu, lên kế hoạch và tiếp tục bền bỉ để thực hiện mục tiêu đó, và sau hai năm thực hiện, tôi đã tốt nghiệp thạc sĩ toán học tại Viện Toán học Việt Nam. Ước mơ của tôi lại được viết tiếp, và trong tương lai, với mục tiêu, kế hoạch cụ thể, tôi sẽ bền bỉ để thực hiện ước mơ đó. Trong suốt gần 7 năm hoạt động dạy học, thành công đến với tôi rất nhiều khi nhiều lứa học sinh của tôi đỗ đạt, nhưng thất bại cũng không ít và sau những lần thành công hay thất bại đó, tôi đều ghi chép cẩn thận, và một một điều quan trọng tôi nhận thấy rằng sự thành công chỉ đến với những học sinh biết cố gắng, biết kiên trì, có mục tiêu rõ ràng, cẩn thận vàbền bỉ thực hiện mục tiêu đó. Thầy cô và gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc của các con trên con đường chinh phục những ước mơ.

Tôi thấy rằng học tập là một quá trình lâu dài và liên tục, thành công sẽ đến khi chúng ta có mục tiêu và bền bỉ để thực hiện mục tiêu đó, và đừng quên rằng sức mạnh thể lực kết hợp với sức mạnh trí tuệ sẽ giúp chúng ta tự tin hơn trên con đường chinh phục những ước mơ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *