Bài viết của Chu Ngọc Mai về chuyến đi trải nghiệm Quảng Trị

Trong quá khứ và trong hiện tại, có một miền quê Quảng Trị – “thánh địa” của miền Trung, một Quảng Trị với màu hồng Thành Cổ, một Quảng Trị nằm sâu dưới lòng địa đạo… và lại có một Quảng Trị bay bổng những làn điệu dân ca đặc sắc, với những sắc màu văn hóa đa dạng, những hoài cổ về thời kỳ chiến tranh anh dũng… đã làm xao lòng tất cả những ai đã từng đặt chân lên mảnh đất này. Quảng Trị có đến 431 di tích lịch sử chiến tranh, trong đó có những địa danh nổi tiếng mang đậm dấu ân về quá khứ như sông Thạch Hãn, cầu Hiền Lương, địa đạo Vịnh Mốc, Khe Sanh, Tà Cơn… Và hôm nay, ngày 19 tháng 11 – sau khi trải qua một đêm đầy sự hồi hộp, nao nức trên tàu, chúng tôi đã vinh dự tự hào đặt chân lên mảnh đất Quảng Trị hào hùng, anh dũng này.

2

Sau khi xuống tàu, chúng tôi lại tiếp tục lên xe đi tiếp đến đích tiếp theo trong cuộc hành trình. Ngồi trong xe, những cảm xúc lẫn lộn đan xen trong lòng tôi. Ngắm nhìn núi rừng hùng vĩ xanh thăm thẳm cùng với những tòa cao ốc khang trang, hiện đại lướt qua ô tô, lòng tôi ngập tràn sự hãnh diện, tự hào. Cảnh vật bên ngoài như một thước phim quay chậm đã ru tôi vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, tôi nhận ra xe đã dừng lại tự khi nào. Bước xuống xe – như bước sang một thế giới khác, một thế giới ngập màu xanh, tràn ngập hương thơm và ánh sáng. Đang chìm đắm trong những hình ảnh kỳ diệu của thế giới “thần tiên”, một cơn gió mạnh vụt qua làm tôi sực tỉnh. Cô Hằng – hướng dẫn viên du lịch của trung tâm Marin, bằng một giọng nói hào hùng và sôi nổi đang giới thiệu từng đặc điểm, ý nghĩa của con đường chúng tôi đang đi. Con đường này mang tên Hồ Chí Minh – một cái tên đầy tự hào. Chúng tôi bộ hành khoảng 3km. Trên đường, cô Hằng đã giới thiệu cho chúng tôi rất nhiều thông tin về thời kỳ chiến tranh ngày xưa. Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến khu bảo tồn Vực Quành. Nơi đây thời xưa đã từng là con đường rừng các anh chiến sĩ, bộ đội hành quân trong những năm chiến tranh. Sau khi vượt rừng, chúng tôi đã được đi thử chiếc cầu phao kỳ lạ. Cái cảm giác được ngồi trên chiếc cầu phao nó mới thú làm sao! Ván cầu bằng gỗ tiếp sát mặt nước, mỗi lần cầu chuyển động, tôi cảm thấy mình đang như lướt trên mặt nước, bồng bềnh, dập dềnh, vừa ngắm nhìn cảnh vật thơ mộng, trữ tình xung quanh vừa cảm nhận làn nước mát lạnh, trong vắt dưới chân… tôi mới thấy thanh thản làm sao. Sau khi trải nghiệm cảm giác lâng lâng, kỳ diệu của chiếc cầu phao, chúng tôi lại được ông Liên – một cựu chiến binh dũng cảm, cởi mở và hiền hậu giới thiệu về di tích, những kỉ vật còn lưu lại của chiến tranh: từ những căn hầm bí mật, lối hào thông từ nhà này sang nhà khác, những bệnh viện, nhà trẻ và trường học, dưới lòng đất… đến những quả bom, quả pháo khổng lồ xưa kia Mĩ từng ném xuống… Sau khi kết thúc một ngày dài mệt mỏi, chúng tôi đã dừng chân ở nhà nghỉ 27-7.

Tinh mơ hôm sau, chúng tôi lại hành quân nối gót đến một địa danh mới – Làng Cổ Phước Tích. Làng Cổ Phước Tích nằm ở ranh giới giữa Tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Ngôi làng nép mình bên dòng Ô Lâu hiền hòa bốn mùa trong xanh, với những con đường lát gạch trải dài, những cây bàng, cây thị bên bến nước rủ những chùm rễ in bóng xuống mặt sông. Làng cổ này hình thành từ thời vua Lê Thánh Tông và còn lưu giữ gần 50 ngôi nhà rường cổ, nhà thờ họ cổ có tuổi đời 100 – 150 năm. Nội thất của từng ngôi nhà được các chủ nhân bày biện bàn ghế, tràng kỷ, bộ phản, bàn thờ… Đặc điểm nổi bật của làng cổ là nghề làm gốm đã tồn tại trên 500 năm tuổi. Nhờ biết phát huy giá trị của làng nghề, thương hiệu gốm Phước Tích đến nay đã lan tỏa rộng rãi, sản phẩm làm ra phục vụ  trang trí, xuất khẩu và mang lại thu nhập khá cao cho cư dân của làng nghề. Đến với làng cổ, cái mà tôi ấn tượng nhất lại chính là dòng sông Ô Lâu. Dòng Ô Lâu hiền hòa bao bọc làng cổ, vẫn giữ được nét vốn có, vẫn một màu xanh thăm thẳm của thời gian. Ô Lâu được miêu tả với vẻ đẹp “Nước trời lấp lánh, hoa nở ngào ngạt, hương bay mười dặm, lá biếc lay động như hài vượt sóng…”.

Tạm biệt làng cổ Phước Tích yên bình cùng dòng Ô Lâu xinh đẹp, chúng tôi tiếp tục đến với địa đạo Vịnh Mốc – một công trình độc đáo được hình thành từ những năm 1965 – 1966. Vịnh Mốc bao gồm hàng ngàn mét đường hầm, tiểu đạo xuyên lòng đất cùng hàng ngàn mét giao thông hào chiến đấu. Địa đạo có nơi sâu tới 23m dưới mặt đất là hình ảnh một làng quê thu nhỏ, từng là nơi sinh hoạt của một làng xã. Cảm xúc bất ngờ, ngạc nhiên và khâm phục dâng tràn trong lòng tôi. Sau đó, chúng tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng ven biển, bãi biển Cửa Tùng. Tôi cảm thấy thật sự sững sờ, kinh ngạc trước vẻ đẹp của bãi biển, biển xanh, cát trắng, nắng vàng… Quả đúng là một thiên đường! Ăn xong, cô cho phép chúng tôi xuống biển chơi một lúc. Cái cảm giác tuyệt diệu khi chạm chân vào nền cát mịn, trắng xóa và làn nước biển mát lạnh, trong xanh… tôi sẽ không bao giờ quên được.

Ngày hôm sau, chúng tôi lại bắt đầu một cuộc hành trình mới, một cảm xúc mới để đến với Khe Sanh, một thung lũng bốn bề núi rừng trùng trùng, điệp điệp, có khe nước trong vắt từ lòng núi chảy ra. Nơi đây 40 năm trước là một căn cứ địa bất khả chiếm của Mĩ với nhiều cứ điểm như: sân bay Tà Cơn, Làng Vây… Tuy nhiên, cuộc chiến 40 năm trước đã lùi xa, Khe Sanh bây giờ đang hồi sinh với bạt ngàn vườn rừng, đồi cà phê, tiêu, xoài, ruộng lúa và những ngôi nhà cao tầng khang trang. Chúng tôi được thăm bảo tàng Khe Sanh dưới sự hướng dẫn của chú Minh – hướng dẫn viên đồng thời là quản lý của bảo tàng. Bằng chất giọng ấm áp, truyền cảm đặc trưng của người Quảng Trị, chú đã nhiệt tình hướng dẫn, giới thiệu cho chúng tôi về quá khứ hào hừng của con người trên mảnh đất này. Sau đó, chúng tôi ra ngoài để tận mắt chứng kiến chiếc xe tăng khổng lồ, chiếc phi cơ ngày xưa đã anh dũng chiến đấu… Thật tuyệt vời! Tôi không thể miêu tả được cảm giác này.

Đích đến tiếp theo của chúng tôi là Làng Cát – nơi sinh sống của dân tộc Vân Kiều. Nơi đây tuy không tạo cho tôi cảm giác hoang vu, đìu hiu của núi rừng mà trái lại tôi lại thấy trong lòng ngập tràn cái cảm xúc ấm áp và có phần ngạc nhiên trước phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, bao la trước mắt. Chúng tôi đi qua con cầu DaKrong nổi tiếng. Chúng tôi dừng xe bên một con dốc với đầy những chú dê leo trên vách đá tìm cỏ, xung quanh là những người dân bản địa với khuôn mặt hiền lành, hiếu khách. Họ nhiệt tình dẫn chúng tôi đi đến làng Cát. Những trẻ em Vân Kiều đưa chúng tôi vào trường Tiểu học. Số học sinh Alpha còn lại thì đi đóng giá sách và phân loại số sách truyện quyên góp. Chúng tôi dùng bữa trưa tại nhà sản của chú Thọ. Kết thúc chuyến hành trình 3 ngày, chúng tôi thu dọn hành lý và chuẩn bị lên tàu trở về Hà Nội.

11

Đây chắc chắn sẽ là chuyến hành trình mà cả đời tôi cũng không bao giờ quên được. Chuyến đi đã để lại cho không chỉ tôi mà tất cả các bạn tham gia một ấn tượng tốt đẹp về mảnh đất Quảng Bình – Quảng Trị xinh đẹp và thêm yêu mến, tự hào về đất nước Việt Nam.

Bài viết của học sinh Chu Ngọc Mai – lớp 8A1

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *