ĐÀM VŨ HÀ VY

Chức vụ: Giáo viên Ngữ Văn – Advisor cấp THCS

Học vấn:

– Cử nhân sư phạm Ngữ Văn – Đại học Sư phạm Hà Nội 2

Thành tích:

– Giải ba học sinh giỏi Ngữ Văn Trung học

– Học bổng sinh viên giỏi

– Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 trao tặng giấy khen “Là thành viên xuất sắc trong hội thi Tìm hiểu luật giao thông và lái xe an toàn” – dành cho sinh viên trên địa bàn tỉnh Vĩnh Phúc;

– Có báo cáo khoa học trong Hội nghị khoa học khoa Ngữ văn năm 2014

Kinh nghiệm công tác:

– Từ năm 2016 – 2018: Trường THCS Thụy Lâm

– Từ năm 2018 – đến nay: Giáo viên Trường TH Alpha.

Triết lí giáo dục:

– Trái tim yêu thương là điểm bắt đầu của mọi tri thức.

– Nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây, con cá đó sẽ dành cả cuộc đời còn lại để tin rằng nó là một kẻ ngốc.

Câu chuyện giáo dục

Với nhiều thầy cô, nghề giáo giống như một cái duyên những với tôi đó là số phận, là sứ mệnh của mình. Tôi sinh ra trong một gia đình không ai làm trong ngành giáo dục, nhưng “làm cô giáo” đã từng là ước mơ của mẹ và hai dì tôi. Lớp 12, đứng trước rất nhiều sự lựa chọn, tôi chỉ duy nhất làm hồ sơ thi Sư phạm và thi đỗ. Tôi vui một thì dường như mẹ vui mười. Bản thân tôi đang dần thực hiện ước mơ hồi nhỏ của mình và viết tiếp ước mơ còn dang dở của mẹ. Mẹ bảo: “Cùng với ý tế, quân đội thì không một đất nước nào có thể thiếu đi giáo dục. Và nghề giáo là một nghề tuyệt vời nhất”. Cùng với lời động viên của mẹ và những năm tháng gắn bó với giảng đường thì niềm tin mãnh liệt trong tôi ngày càng lớn: “Mình sẽ là một cố giáo tốt, mình sẽ yêu thương các con. Chúng cũng sẽ hạnh phúc và vui vẻ như mình”. Hai năm đầu khi rời giảng đường đại học, ngôi trường tôi giảng dạy cách nhà khá xa với hơn 3 tiếng xe bus và 2km đi bộ mỗi ngày; những buổi tối chuẩn bị bài và dậy thật sớm để bắt xe bus đôi lúc cũng khiến tôi mệt mỏi … Vậy mà vừa bước chân vào cổng trường, nghe tiếng chào thân thuộc, nhìn những khuôn mặt hồn nhiên và đáng yêu, trái tim tôi lại rộn ràng nhảy nhót, cơ thể mệt mỏi lại tràn đầy năng lượng. Một câu hỏi thăm của các con thôi cũng khiến sống mũi cay, thấy cuộc sống đáng yêu, thấy thật hạnh phúc, thấy sao cái nghề của mình lại tuyệt vời nhiều như vậy! Và thế là dù trước đó có mệt thì ngày hôm ấy tôi vẫn véo von và tràn đầy năng lượng tích cực như thường. Cái ý định bỏ cuộc luôn bị dập tắt bởi những điều giản đơn như thế. Tôi nhớ mãi câu nói của cô Khánh Ngọc : “Nghề giáo rất may mắn bản thân nó là một nghề tạo phúc, nhưng nếu làm không khéo sẽ trở thành tạo nghiệp.” Và tôi vẫn đang tiếp tục cố gắng trong cuộc hành trình thấu hiểu và làm những điều tốt nhất mình có thể để đồng hành cùng những học sinh thân yêu, dù ở bất kì ngôi trường nào.

Alpha School.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *