NGUYỄN THỊ CẨM LINH

Thông tin cá nhân

Giáo viên: Nguyễn Thị Cẩm Linh

Giảng dạy bộ môn: Lịch sử

Email: camlinh@alphaschool.edu.vn

Học vấn: Cử nhân sư phạm Lịch sử – Trường Đại học Sư phạm Hà Nội

Thành tích:  -Đạt giải Ba kì thi HSG Quốc Gia môn Lịch sử

-Tốt nghiệp loại XUẤT SẮC trường đại học sư phạm Hà Nội

-Đạt các giải về nghiệp vụ sư phạm

Kinh nghiệm giảng dạy:

-2017: Giảng dạy tại Công ty cổ phần hợp tác và phát triển giáo dục IECC

-2018: Giảng dạy môn Lịch sử tại trường THCS Đức Thành, Yên Thành, Nghệ An

-10/2018 – nay: Giảng dạy môn Lịch sử trường THCS Alpha

 Triết lý giáo dục:

-Điều gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim

-Không thể trồng cây ở nơi thiếu ánh sáng cũng không thể nuôi dạy trẻ với chút ít nhiệt tình

Câu chuyện nghề giáo

Tôi sinh ra trong một gia đình ở huyện miền núi nghèo của dải đất miền Trung quanh năm nắng gió, lũ lụt, thiên tai. Mẹ tôi làm nghề giáo viên còn bố tôi đi bộ đội, biền biệt cả năm có khi chẳng về, vài năm về một lần, nên người chăm lo, dưỡng giục và gần gũi tôi nhất là mẹ tôi. Có lẽ vì thế trong tôi, mẹ vừa là mẹ vừa là bố, vừa là cô giáo, vừa là bạn, và là thần tượng duy nhất trong lòng tôi. Từ lúc 3 tuổi, mẹ đã dạy tôi hát líu lo hết những bài hát trẻ con, lên 4 tuổi, mẹ dạy tôi con chữ, ấy thế mà ông bà tôi đi đâu cũng tự hào khoe cháu gái đích tôn mới 4 tuổi đã đọc chữ vanh vách, điều đó từ ngày xưa đã là rất đáng tự hào. Lên 5 tuổi, mẹ dạy tôi viết chữ, mục đích không phải để giỏi giang hay khoe khoang, mà duy nhất là để viết thư cho bố. Những con chữ đầu tiên mẹ dạy tôi viết không phải viết tên mẹ mà là bố. Thế là từng lá thư tay với nét chữ còn chưa tròn trịa được gửi đến bố nơi biên cương xa xôi, 1 lá thư gửi đi 2 tháng sau mới nhận lại được lá thư của bố. Hồi đó, mỗi lần nhận đươc thư tay của bố, là cả nhà lại sung sướng như bắt được vàng.

Và có lẽ vì những điều giản dị đó, tôi đã ước mơ được làm cô giáo, để sau này cũng dạy cho những đứa trẻ giống như cách mẹ dạy bảo tôi. Tôi còn nhớ hồi bé, cứ chờ cho đến ngày nghỉ, là lũ bạn của tôi lại chạy sang nhà tôi chơi, tôi đóng vai cô giáo, bẻ cành củi khô làm thước, cái cánh tủ gỗ của mẹ “bị” tôi mang ra để làm bảng phấn dạy cho các bạn. Thế là lớp học Cô Linh đã hình thành trong những kí ức giản đơn như vậy. Và ngọn lửa, đam mê, ước mơ làm cô giáo cũng được nuôi nấng từng ngày.

Thời gian cứ thế qua đi, đến năm tôi tròn 15 tuổi, đứng trước quyết định lớn đầu tiên cuộc đời, đó là chọn trường phổ thông. Ngày quyết định khăn gói vào thành phố, cách nhà 60km, tôi đã khóc như mưa để học trường chuyên của tỉnh. Hồi đó trong kí ức những đứa trẻ ở xã tôi, học trường chuyên là thứ gì đó xa vời lắm, cả huyện chỉ có dưới 5 đứa, bắt đầu công cuộc ở trọ và xa nhà từ đó, và nghề duy nhất tôi định hướng cũng vẫn là nghề giáo.

Ngày nhận được giấy báo đạt giải Ba HSG Quốc gia môn Lịch sử, cũng biết chắc được tuyển thẳng vào trường Đại học sư phạm Hà Nội, tôi đã khóc trong sung sướng và hạnh phúc, chờ ngày vào ngôi trường tôi mơ ước.

Ra trường, tôi thật may mắn khi biết đến Alpha school, tôi đã hồi hộp đến không ngủ được 2 đêm liền để mong chờ ngày phỏng vấn. Lúc đó Alpha school với tôi vẫn còn lạ lẫm lắm, nhưng may mắn đã mỉm cười với tôi, và tôi chính thức trở thành một nhánh trong cái cây Alpha school.

Vào trường, tôi đã phải thốt lên rằng, đây chính là ước mơ của tôi, là những gì tôi mường tượng về nghề giáo khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường, ở đây, chúng tôi được yêu và yêu vô điều kiện. Ở đây, tất cả thầy cô giáo đều tạo điều kiện để tôi được thoả sức thực hiện đam mê. Tôi dạy sử không phải đọc chép hay truyền thụ kiến thức, mà để học sinh tự TRẢI và tự NGHIỆM. Tôi thật hạnh phúc khi tôi được đồng hành cùng các con, không phải cùng học thuộc lịch sử mà là cùng trải nghiệm những điều tuyệt vời trong môn lịch sử. Các con được thoả sức sáng tạo, được làm những cuốn sổ tay, được làm những clip thú vị, được mặc sức tưởng tượng lịch sử và sáng tác truyện tranh, được tranh biện về những vấn đề chúng cho là đúng hoặc không đúng… Đấy, học lịch sử đơn giản và cũng phức tạp lắm, đâu phải là cứ chăm chăm học thuộc cuốn sách giáo khoa, đâu phải là ghi chép và nhất nhất nghe theo lời thầy cô giáo đâu.

Hằng ngày, tôi lên lớp với tất cả niềm hạnh phúc và đam mê, tôi tin những hạnh phúc và đam mê đó sẽ lan toả đến tất cả các con. Tôi hạnh phúc khi nhìn thấy các con chăm chú vẽ vời hay sáng tác truyện tranh, tôi tự hào khi nhìn các con thuyết trình dõng dạc về một vấn đề lịch sử, tôi lại càng hạnh phúc khi các con gửi đến tôi những lời cảm ơn trong vở ghi của chúng, lại càng hạnh phúc hơn nữa khi chúng xin xỏ tôi: “Cô ơi, hôm sau cô cho con tập làm cô giáo để dạy các bạn nhé”! Và giây phút đó tôi lại thấy một tôi ngày bé ở trong đó, thật đáng yêu và HẠNH PHÚC.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *