NGUYỄN THỊ BÍCH NGỌC

Chức vụ: Giáo viên Ngữ văn THCS – Advisor lớp 6A6

Trình độ học vấn:

– Cử nhân Sư phạm Ngữ văn Chất lượng cao trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

Thành tích:

– Tốt nghiệp loại Xuất sắc Chuyên ngành Sư phạm Ngữ văn Chất lượng cao – trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

– Đạt giải Ba môn Lịch sử trong kì thi chọn HSG cấp tỉnh.

– Đạt 9.25 môn Ngữ văn và đạt tổng 26 điểm trong kì thi THPT Quốc gia năm 2016.

– Đạt danh hiệu Sinh viên Xuất sắc năm học 2016-2017, 2017-2018.

– Giải Nhì phần thi Thiết kế hoạt động trải nghiệm sáng tạo trong cuộc thi Nghiệp vụ Sư phạm khoa Ngữ văn năm học 2018-2019.

– Giải Ba phần thi Dạy học Ngữ văn trong cuộc thi Nghiệp vụ Sư phạm năm học 2019-2020.

– Huy chương Vàng môn Bóng đá nữ trong Hội thao khoa Ngữ văn lần thứ II.

– Giấy khen của Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Hà Nội “Đã có thành tích Xuất sắc trong hoạt động rèn luyện nghiệp vụ sư phạm và nghiệp vụ nghề nghiệp năm học 2018-2019, 2019-2020.

Kinh nghiệm công tác:

– Kinh nghiệm gia sư môn Ngữ văn, Lịch sử, Địa lý cho học sinh cấp THCS và THPT, có kinh nghiệm ôn thi cho học sinh cuối cấp.

 Triết lí giáo dục:

Tôi đến với Sư phạm, đến với nghề giáo vừa là cơ duyên, vừa như một định mệnh. Thực ra, ước mơ ban đầu của tôi là trở thành một chiến sĩ công an và có những lúc, ước mơ ấy tưởng như đã trở thành hiện thực. Khi thất bại đến lần thứ ba, khi mọi thứ gần như sụp đổ, tôi đã nộp hồ sơ vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Đây có thể coi là quyết định đúng đắn nhất của tôi tại thời điểm đó, để sau này nhìn lại, tôi phải thầm cảm ơn sự sáng suốt, không chần chừ của mình lúc bấy giờ. Chính ngã rẽ mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới này đã mở ra một trang mới trong cuộc đời tôi.

Tôi nhớ mãi câu nói của một học sinh trong thời gian đi thực tập, khi được hỏi rằng, điều con mong muốn khi học môn Văn là gì? Bạn ý đã không ngần ngại mà trả lời: “Em chỉ mong cô đừng ru em vào những giấc mơ trưa”. Một chia sẻ hồn nhiên, chân thực nhưng đủ khiến những người thầy, người cô trăn trở. Câu nói giống như nguồn động lực thôi thúc  và khiến tôi nhận ra rằng, đã đến lúc chúng ta cần phải thay đổi, phải truyền cảm hứng cho các con, làm cho mỗi giờ học Văn nói riêng và các tiết học nói chung của các con trở thành những giây phút thật sự bổ ích và hạnh phúc chứ không phải là các con phải học, không phải là những cái ngáp ngắn ngáp dài, những ánh mắt vô cảm, thờ ơ. Từng bước mà tôi đang đi, mỗi việc mà tôi đang làm giống như một viên gạch xây đắp nên những giá trị ấy.

Tôi luôn tâm niệm, giáo dục phải xuất phát từ tình yêu thương. Tình yêu thương giống như một viên đá nhiều màu sắc, biến hóa muôn hình vạn trạng và xuất phát từ tận trong trái tim mỗi người. Tình yêu thương có sức mạnh kì diệu hơn vạn lời quát mắng. Theo thời gian, đứa trẻ có thể quên đi những kiến thức mà mình được đón nhận, nhưng cái còn lại mãi đó chính là tình cảm, sự quan tâm chân thành và cách mà chúng ta truyền lửa cho các con. Trong vai trò là một người giáo viên, là một Advisor, tôi mong rằng mình có thể trở thành một người bạn mà con luôn tin tưởng để đồng hành và truyền cảm hứng cho con; để lắng nghe con chia sẻ những câu chuyện giản dị về cuộc sống qua lăng kính trẻ thơ của con; để nói với con rằng: con là món quà tuyệt vời nhất mà Thượng Đế ban tặng và thế giới này cần con biết chừng nào.

Là một giáo viên trẻ, tôi hiểu rằng cuộc hành trình phía trước đâu chỉ có hoa thơm trái ngọt? Nhưng có thành quả nào đạt được mà không phải trải qua khó khăn, thử thách? Chính những ánh mắt ngây thơ, vụng dại; những cái ôm chân thành, ấm áp; những câu nói chẳng mĩ miều mà chân thật của các con sẽ là nguồn động lực vô giá giúp tôi vững tin trên con đường mình đã chọn.

Alpha School.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *