Nghề giáo – Câu chuyện hạnh phúc với những học trò yêu thương

Cảm ơn cuộc đời đã đưa tôi đến với nghề GIÁO, thầm biết ơn tất cả những THẦY/CÔ giáo đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi, những người đã trao cho tôi tri thức, kĩ năng, nhân cách để trở thành một người THẦY. Cho đến khi đã là một cô giáo thực sự, người tôi biết ơn nhất, người đã DẠY tôi làm thế nào để luôn là một giáo viên hạnh phúc lại chính là những đứa HỌC TRÒ. Chính các bạn ấy đã cho tôi một nguồn cảm hứng và năng lượng bất tận, cho tôi niềm hạnh phúc và tự hào khi là một cô giáo dạy Lịch sử, một môn học mà có lẽ với nhiều người không có gì là hứng thú, nếu không muốn nói đó là môn phụ. Trong số rất nhiều học trò truyền cảm hứng của mình thì Đỗ Anh Tú là cậu bé mà tôi khâm phục nhất, yêu thương nhất và tự hào nhất. Không phải bởi cậu ấy đã xuất sắc đạt điểm cao nhất trong kì thi chọn học sinh giỏi quận Thanh Xuân môn Lịch sử và mang về giải Nhất mà bởi vì cậu ấy đã viết nên một câu chuyện cổ tích cho tôi.


Tú đến với chúng tôi với một xuất phát điểm rất thấp và rất nhiều những khó khăn của bản thân. Lúc đó, tôi cũng chỉ là một giáo viên bộ môn, chưa thực sự hiểu nhiều về con, chỉ thấy rằng con gặp nhiều khó khăn trong việc diễn đạt và trình bày cả nói và viết, rất khó để tập trung trong thời gian một tiết học. Những bài kiểm tra của cậu ấy, ở hầu hết các môn đều là điểm dưới trung bình, trong đó có một lí do là thầy cô không thể dịch được cậu ấy viết cái gì. Đã có những lúc chúng tôi cảm thấy nản và lo lắng, không biết rồi cậu ấy sẽ như thế nào khi kiến thức ngày một nhiều và khó hơn.

Thế rồi, như một điều kì diệu, cậu ấy tìm được niềm đam mê và yêu thích khi học và đọc các cuốn sách Lịch sử, cậu ấy bắt đầu tập trung, chăm chú hơn trong từng giờ học, thậm chí ở lại sau giờ để hỏi thầy cô về những kiến thức không có trong sách giáo khoa, về những cuốn sách mà cậu nên đọc. Có lần cậu hỏi tôi rằng “Cô có thấy phiền mỗi khi con hỏi nhiều thế không?”.Tôi nói “Cô phải cảm ơn con chứ sao lại phiền?”. Kể từ đó, với tôi cậu không còn khoảng cách nữa. Cậu chỉ ước thật nhanh đến năm lớp 8 để được theo học lớp chuyên sâu môn Lịch sử, để thoải mái được đắm chìm với những kiến thức mà cậu yêu thích, đam mê.

Năm lớp 9, khi chọn cậu vào đội tuyển tham gia kỳ thi Học sinh giỏi cấp quận, tôi vẫn hết sức băn khoăn về chữ viết của cậu ấy. Biết đây là điểm yếu của mình, cậu ấy ra sức luyện chữ, viết thật rõ ràng, mạch lạc. Có những ngày, cô trò miệt mài đến tận chiều tối. Và sự nỗ lực ấy của cậu đã được đền đáp thực sự xứng đáng.

Lần đầu tiên cậu ấy đến nhà cô, việc đầu tiên là cậu chạy ngay đến cái tủ sách và tìm kiếm. Sau một hồi, cậu chọn được một cuốn và ngấu nghiến đọc, quên hết cả xung quanh, rồi nói với cô đầy hồn nhiên “Cô bán lại cho con cuốn này nhé”!

Ngày hôm nay cậu ấy tròn 15 tuổi, bước sang tuổi 16, chỉ mong sao cậu ấy luôn mạnh khỏe, cứ hồn nhiên và vô tư để đón tuổi mới thật trong trẻo, giữ mãi ngọn lửa đam mê của mình để tiếp tục chinh phục những mục tiêu mới và viết tiếp câu chuyện cổ tích của riêng mình. Tôi thầm biết ơn những người đã luôn bên cạnh cậu ấy, biết ơn bố mẹ cậu đã luôn yêu cậu vô điều kiện, dũng cảm lựa chọn để cậu được sống là chính mình, ủng hộ những sở thích của cậu, biết ơn các thầy cô giáo của cậu đã luôn kiên trì, yêu thương và biết ơn nhất là CẬU, đã luôn nỗ lực để ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua!

Cũng có một vài người nói tôi chia sẻ bí quyết luyện thi, nhưng tôi xin lỗi, không phải muốn giấu nghề mà thực sự tôi không có bí quyết gì cả và tôi chưa bao giờ là một người giỏi luyện thi, cho dù tôi cũng đã có những học sinh đỗ trường chuyên hay đạt giải thành phố. Thứ duy nhất tôi mang đến cho học trò của mình đó là một giáo viên hạnh phúc, thực sự hạnh phúc với công việc của mình! Bài viết này, xin được dành riêng cho cậu ấy nhân dịp sinh nhật lần thứ 15. Cảm ơn con vì tất cả…

Hà Nội 16.11.2018

(Chia sẻ của cô Đặng Thị Thu Trang – GV Lịch Sử)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *