GIỜ HỌC “LAO ĐỘNG HẠNH PHÚC” Ở TRANG TRẠI ALPHA BA VÌ DIỄN RA NHƯ THẾ NÀO?

Giờ học bắt đầu với hoạt động khởi động để đi tìm đáp án cho câu hỏi “Tại sao không phải là lao động vất vả mà lại là LAO ĐỘNG HẠNH PHÚC?”

Sau một chút băn khoăn, bắt đầu có những cánh tay giơ lên, những chia sẻ của các bạn khiến cả khối bật cười, theo kiểu “Có làm thì mới có ăn“, “Ông bà ngoại con bảo thế“. Tôi nhìn bọn trẻ 1 lượt, tiếng cười đùa nhỏ dần rồi im lặng. Tôi lại hỏi “Một trong những yếu tố quan trọng nhất khiến loài Vượn Cổ tiến hóa thành Người là nhờ vào cái gì vậy các con?“, lũ trẻ lại nhao nhao: “Quá trình lao động ạ!“. À, hóa ra các bạn vẫn nhớ cả những kiến thức học từ lớp 6 của môn Lịch sử, thật tuyệt. Rồi tôi nói với bọn trẻ các phát minh sáng chế đạt giải Nobel cũng từ quá trình nghiên cứu, lao động không ngừng mà ra. Chúng ta ngừng lao động là ngừng phát triển đúng không? Vậy nên mỗi khi có cơ hội để lao động, chúng ta hãy nghĩ rằng đó là cơ hội để mình rèn luyện và phát triển.

Tôi lại hỏi tiếp “Thế có bạn nào sau khi lao động xong, nhìn lại thành quả của mình mà thấy vui không?“. Phía dưới xôn xao, xì xào… Có bạn nói “Có ạ, khi con nhìn lại các con đường đã được quét sạch con thấy nhẹ nhõm“. “Ồ, tuyệt lắm con, đó người ta gọi là niềm vui, niềm hạnh phúc đến từ bên trong, chứ không phải đến từ điểm số hay những phần thưởng vật chất từ bên ngoài. Khi con làm được 1 việc có ý nghĩa, con sẽ cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, thoải mái“. Vậy nên hãy lao động với tất cả sự hăng say và trách nhiệm, để sau đó chúng ta cùng tận hưởng thành quả ngọt ngào, cô không mong các con chỉ làm vì trách nhiệm.

Vậy là rất nhanh chóng, mỗi cô trò 1 dụng cụ, người chổi, người hót rác, người đẩy xe, vừa làm cùng nhau, vừa nói chuyện rôm rả. Bọn trẻ còn bảo nhau cách quét, cách cầm chổi, nhắc nhau: “Gom gọn vào các cậu ạ, đừng quét dài quá nó lại khó sạch“. Có đứa tâm hồn mơ mộng đứng ngẩn người ngắm cái lá rơi rồi thốt lên: “Đẹp quá“. Có cô gái nhặt được cánh hoa ngọc lan rụng, mê mải hít hà. Trân trọng khoảnh khắc ấy, tôi còn không cả dám chụp ảnh.

Giờ học diễn ra nhẹ nhàng như vậy, 15 phút trôi qua như một cơn gió thoảng qua, cuốn bay theo những đám lá khô, mùa thay lá nên mỗi con đường đều trải đầy lá khô. Thong thả dạo bước trên con đường sạch bóng, tận hưởng thành quả lao động của mình, bọn trẻ ríu ran” “Công nhận nhìn lại mới thấy phục bọn mình ghê, sướng thật ấy 🙂” (Tinh thần tự sướng lên cao). Có những vầng trán lấm tấm mồ hôi, có những đôi tay đã lấm lem, nhưng còn lại trên gương mặt là niềm vui rạng rỡ, tiếng cười, tiếng nói vang khắp các con đường. Lớp 8 rồi nên trưởng thành hơn hẳn, chỉ cần được giải thích rõ “Tại sao” là mọi việc đều vô cùng nhẹ nhàng.

Rửa chân tay xong, bọn trẻ chuyển tiết về với các khu vực học tập và trải nghiệm. Còn cô giáo chúng được ngồi nhâm nhi chén trà, tận hưởng hương thơm ngọt ngào của hoa ngọc lan mà ai đó hái tặng. Đọc nốt trang sách hay và tận hưởng không gian mùa thu tuyệt diệu!…

Ba Vì một ngày Thu rất Thu.

(Bài viết của cô Đặng Thị Thu Trang – Giám đốc điều hành cấp THCS Alpha School)

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *