Giáo viên Nguyễn Thị Thủy

Giáo viên bộ môn Văn – Trường THCS Alpha

Email: ngthuy459@gmail.com

  • Học vấn: Cử nhân ngành Ngữ văn- trường ĐHSP Hà Nội
  • Thành tích: Các Sáng kiến kinh nghiệm cấp Thành phố
  • Kinh nghiệm giảng dạy: 37 năm dạy học
  • Các đơn vị đã dạy: Trường Cấp 2 Nguyễn Viết Xuân, TP Nam Định; trường THCS Trần Đăng Ninh, TP Nam Định; Trường THCS Alpha – Hà Nội
  • Triết lí giáo dục: Dạy học cũng chính là quá trình tự học. Truyền ngọn lửa đam mê chinh phục tri thức
  • Câu chuyện giáo dục: TÌNH YÊU CỦA TÔI

Chúng ta ai mà chẳng biết đến những câu ca dao:

Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy

Hay:

Công cha, nghĩa  mẹ, ơn thầy

Nghĩ sau cho bõ những ngày ước ao

Những câu ca quen thuộc ấy hòa vào dòng sữa ngọt ngào của mẹ nuôi chúng ta khôn lớn nên người. Đến tuổi buộc tóc đuôi gà, chắc chắn nhiều lần chúng ta chơi trò cô giáo dạy học. Gốc cây, chái hè với vài chiếc ghế con, manh chiếu nho nhỏ, dăm ba đứa trẻ con, thế là thành lớp học… Rồi đến tuổi đến trường, chúng ta được tới lớp học từ  những bài đơn giản nhất: “O tròn như quả trứng gà – Ô thì đội mũ, Ơ thòi có râu”… Mỗi trang sách, mỗi bài giảng, thầy cô mở ra trước mắt chúng ta chân trời mới lạ của tri thức.

Cứ thế… cứ thế… chẳng biết từ khi nào tôi yêu nghề dạy học. Tôi yêu con đường đến trường có từng tốp học sinh rảo bước bên nhau, vừa đi vừa truyện trò rôm rả. Tôi yêu cánh cổng trường mở ra mỗi sáng đón học sinh hồ hởi vào trường. Tôi yêu sân trường với những gốc bàng, gốc phượng…Ôi những búp bàng nâu nâu, hồng hồng rồi xanh nõn nà, mơn mởn căng đầy sức sống của mùa xuân. Ôi những tán bàng xanh rì, lấp ló những chùm quả vàng ươm. Ôi những chùm hoa phượng đỏ rực một vòm trời ước mơ. Ôi những chùm bằng lăng tím màu thương nhớ… Tôi yêu những phòng học bé nhỏ với những dãy bàn ngay ngắn. Tôi yêu những cô cậu học trò gọn gàng trong bộ đồng phục. Tôi yêu những ánh mắt trong trẻo, sáng ngời nhìn như nuốt lấy từng lời thầy cô. Tôi yêu tiếng reo vui thích của lũ trẻ khi vất vả mới tìm ra lời giải đáp. Tôi yêu những ngày khai giảng có tiếng trống khai trường giòn giã, có những chùm bóng bay thả rợp khoảng trời. Tôi yêu những lễ tri ân của học sinh khối 9 ra trường với những giọt nước mắt lưu luyến, những dòng lưu bút thiết tha…

Mới đó thôi mà đã 36 năm có lẻ. Một khoảng thời gian không hề ngắn của một đời người. Khoảng thời gian đó tôi đã được sống trong tình đồng nghiệp chân thành, tình thầy trò sâu sắc.

Và rồi tôi đã đến với Alpha. Chưa được một năm. Hay đúng hơn: thực sự mới được 5 tháng. Từ ngõ ngàng đến quen biết, từ xa lạ đến gần gũi, từ hờ hững đến yêu thương. Tôi yêu ngôi trường bé nhỏ có những dãy hành lang luôn sạch sẽ, rực rỡ sắc hoa, rực rỡ những quả bóng giấy xoay xoay trong gió. Tôi yêu phòng học dù lớn hay nhỏ cũng đầy đủ phương tiện hỗ trợ cho việc dạy, học. Tôi yêu các con học sinh mạnh dạn, chủ động trong giao tiếp cũng như trong học tập. Tôi yêu cả những câu hỏi bất ưng nhiều khi chả liên quan gì đến nội dung bài học. Tôi yêu sự tự tin, sáng tạo của các con. Tôi yêu những cái đập tay (ze, ze…). Tôi yêu những cái ôm yêu thương, tin cậy của các con mỗi khi tôi đến trường, lên lớp.

Mới đó thôi mà Alpha đã trở thành gia đình của tôi. Tại đây, tôi dạy học. Không, đúng hơn là tôi vừa dạy và vừa học được rất nhiều. Tôi học sự đam mê, nghiêm túc, hết mình của các đồng nghiệp trẻ. Tôi học sự chủ động, sáng tạo, hồn nhiên của các con học sinh. Nào những buổi đào tạo giáo viên với những kĩ thuật, những phương pháp dạy học mới, thiết thực. Nào những buổi trải nghiệm cùng đồng nghiệp, trải nghiệm cùng học trò với những trò chơi, những thử thách hấp dẫn. Nào những giờ lên lớp, nào những lúc tâm sự… Tôi yêu những buổi sáng đi làm, ngoài chiếc cặp sách còn mang theo cặp lồng cơm trưa (đặc trưng công sở Hà Nội). Tôi yêu căn phòng đầu tầng 5, các thầy cô phải chia lượt ra, phải chờ đợi nhau mới có chỗ ngồi ăn trưa. Tôi yêu cả cái lối đi nho nhỏ trong phòng Hội đồng, trải chiếu nằm nghỉ trưa mươi phút để 13 giờ bắt đầu buổi Chuyên biệt. Tôi yêu lắm các con học sinh Alpha, nhất là các con nhóm 3 Văn lớp 8, lớp 7. Các con có biết không, niềm vui đón nhận giờ Văn, sự tiến bộ của các con (dù chỉ là chút ít) là niềm hạnh phúc lớn của cô. Chúng mình cùng đồng hành, cùng hiểu biết và trưởng thành các con nhé!

Thật đơn giản và bình thường, nhưng cũng thật lớn lao, cao cả – NGHỀ GIÁO – phải không các bạn. Thật đơn giản và bình thường nhưng đầy hấp dẫn và thú vị – NHỮNG GIỜ HỌC – phải không các bạn. Từ những bài học, những trải nghiệm, những yêu thương, khám phá – chúng mình hãy làm thật tốt bằng TRI THỨC NGƯỜI THẦY, TRÁI TIM NGƯỜI MẸ VÀ TẤM LÒNG NGƯỜI BẠN để các con học sinh chuẩn bị đầy đủ hành trang cho tương lai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *