HOÀNG THỊ DIỄM

  1. Thông tin cá nhân
  1. Học vấn

Cử nhân Tâm lý giáo dục, Học viên Quản lý giáo dục

70 hour Ascth Coach Training Of ICF (70 giờ đào tạo tiêu chuẩn về khai vấn của Liên đoàn Coach Quốc tế)

  1. Kinh nghiệm giảng dạy và tham vấn tâm lí

Kinh nghiệm giảng dạy về kĩ năng sống – giá trị sống:

  • Dạy kĩ năng sống tại trường THPT Hồng Thái
  • Năm 2011 – 2014: Tham gia làm huấn luyện viên kĩ năng sống tại TGM Corporation
  • Năm 2014 – 2015: Tham gia làm huấn luyện viên kĩ năng sống tại TGM NEXT
  • Năm 2015 – 2017: Dạy học kĩ năng sống tại hệ thống giáo dục Alpha
  • Năm 2015 – 2018: Điều phối và tổ chức chương trình hè Smart Summer
  • Năm 2018 – nay: Quản lí và đào tạo đội ngũ Alpha Leader của hệ thống giáo dục Alpha

Kinh nghiệm về tham vấn – khai vấn tâm lí:

  • Tổ chức chuỗi workshop tâm lí cho phụ huynh và học sinh
  • Hơn 500 giờ tham vấn – khai vấn cho phụ huynh và học sinh tại hệ thống giáo dục Alpha
  1. Các khóa học đào tạo chuyên môn
  • Lớp MC cơ bản
  • LCV Coach Training – Đào tạo khai vấn ICF 70 giờ ACSTH
  • Khóa học “Giáo dục trí tuệ cảm xúc”
  1. Triết lý giáo dục

Điều xuất phát từ trái tim sẽ đến trái tim

  1. Câu chuyện nghề giáo: 

TÔI ĐẾN VỚI NGHỀ GIÁO NHƯ THẾ NÀO?

Tôi có một chút “duyên” với nghề nhà giáo, chính xác hơn thì nó gần với ngành sư phạm thôi. Tôi học từ chuyên ngành Tâm lý giáo dục – một chuyên ngành tương đối trừu tượng về mảng kiến thức nhưng rất gần gũi và thực tế vì liên quan phần nhiều đến con người. Nhưng thú thật, trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ nghiêm túc là mình sẽ trở thành cô giáo. Bởi vì, trong tâm thức của tôi, nghề giáo không chỉ cao quý mà còn đòi hỏi rất nhiều thứ, mà bản thân tôi dù có nỗ lực học hỏi cả đời cũng khó có thể đạt được.

“Đối với người giáo viên, cần phải có kiến thức, có hiểu biết sư phạm về quy luật xã hội, có khả năng dùng lời nói để tác động đến tâm hồn học sinh. Có kỹ năng đặc sắc nhìn nhận con người và cảm thấy những rung động tinh tế nhất của trái tim con người.” (V.A. Xukhomlinxki).

“Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn” (Uyliam Bato Dit).

Viện dẫn những danh ngôn này để thấy làm cô giáo thật khó vì cần ít nhất ba thứ, đó là: nhân cách, kiến thức và một tâm hồn nhạy cảm. Những thứ này đều không dễ dàng có được, đặc biệt là trong điều kiện kinh tế thị trường nhôm nhem như hiện nay, khi các thang giá trị đang bị đồng tiền đảo lộn, khi con người trở nên vô cảm và kiến thức đối với đám đông không nhỏ chỉ là vật trang sức ngoài thân.

Vậy nên, tôi đâu có dám chọn nghề giáo…

Nhưng cuộc sống lại buộc tôi phải làm cô giáo, buộc tôi gắn với giảng đường, bục giảng, để rồi lâu lâu lại tự vấn mình: Liệu mình làm cô giáo có được không?

Dạy gì? Và dạy như thế nào?

Đây cũng là trăn trở lớn nhất đối với tôi từng suy nghĩ. Tôi sẽ dạy gì khi tôi không phải đi từ trường sư phạm, có nền gốc là môn học văn hóa như hiện nay. Và trong một vài lần thực tập tôi đã được đứng trên bục giảng giảng dạy về những kiên thức trong cuộc sống, hay nói cách khác là kỹ năng sống. Tôi thấy mình tìm được chính mình qua những bài giảng đó. Và tôi cũng học được từ chính học sinh của mình qua những lần tương tác, tổ chức hoạt động kỹ năng sống. Vậy là từ đó, tôi được truyền một nguồn cảm hứng kì lạ với nghề nhà giáo.

Thế nhưng, đâu có đoán trước được tương lai mình thế nào, khi với những cám dỗ về việc làm, đồng tiền cuốn tôi theo những đam mê khác. Tôi cũng thử sức lao vào những nơi khác để thỏa mãn trí tò mò, muốn khám phá của mình để từ bỏ cái duyên với nghề nhà giáo ấy. Thế nhưng, sau hơn một năm, tham gia rất nhiều các môi trường làm việc khác nhau, tôi vẫn lại quay lại với nghề, chắc cái duyên đến với nó còn chưa trọn vẹn.

Tôi  thường nghĩ đơn giản, trường học ở đâu cũng vậy, thời nào cũng vậy, được lập ra là để dạy cho người học những điều cần thiết để sống và làm việc. Sống độc lập, tự chủ, có ích cho bản thân và cộng đồng. Làm việc hiệu quả đảm bảo cuộc sống cho mình, gia đình và đóng góp cho sự phát triển xã hội. Nếu giáo dục phổ thông chuẩn bị cho trẻ em những điều cơ bản để bước vào cuộc sống, thì giáo dục trên phổ thông giúp cho các em sống một cách có ý nghĩa. Và muốn sống và làm việc có ích thì trước hết phải biết yêu thương nó. Do đó, tôi nghĩ, điều quan trọng nhất mà trường học cần dạy cho học sinh, sinh viên chính là tình yêu đối với mọi thứ trên đời: tình yêu với kiến thức, với cuộc sống, với công việc và con người. Nhưng làm thế nào để dạy được tình yêu?

Và chính vì câu hỏi lớn này, tôi đã quyết định LỰA CHỌN NGHỀ NHÀ GIÁO!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *