Hoàng Thái Sơn

Giáo viên môn Thể dục trường THCS Alpha

Email: hoangthaison2711990@gmail.com

  • Học vấn: Cử nhân Sư phạm Thể dục thể thao Trường Đại học Sư phạm Hà Nội
  • Thành tích: Chứng nhận đẳng cấp vận động viên do Hiệu trưởng Đại học Sư phạm Hà Nội cấp năm 2015;
  • Câu chuyện nghề giáo:

Tôi đã chọn nghề này thì suốt cuộc đời sẽ không bao giờ hối tiếc. Đó là ước mơ, khát vọng của tôi từ bé hay nói một cách khác là cơ duyên chăng? Mà thôi đó chính là số phận! Tôi thích vậy!  Tôi thích tiếng trống tùng tùng của trường học và tôi thích ánh mắt của học trò, tiếng ồn ào huyên náo mỗi giờ ra chơi. Bạn bè tôi hay nói dạy cho người khác hiểu là điều rất khó, làm giáo viên không sướng đâu. Lại có người nói dân sư phạm sướng thật, chỉ mỗi việc lên lớp rồi về nhà, hè lại còn được nghỉ ngơi thoải mái. Họ nói đúng, mỗi ngành đều có cái vui và cái khó riêng, quan trọng là tình yêu của mình có đủ lớn để ở lại với nghề và hi sinh vì nó hay không? Tôi không chắc mình có đủ tâm huyết để thực hiện tốt vai trò của mình nhưng tôi chắc rằng một khi còn tình yêu là tôi vẫn còn cố gắng.

Bạn có bỡ ngỡ hay lạ lẫm chăng? Có chứ, có nhiều ấy đằng khác. Là giáo viên mới khó tránh khỏi cảm giác lo sợ, lo sợ trong từng bước đi từng cử chỉ, lời nói. Lo vì lúc này mình không còn là người nhận mà là người truyền đạt kiến thức. Sợ nhất cái cảm giác khi tiết học kết thúc và chỉ nhận được cái lắc đầu, không hiểu từ học sinh. Và có những khoảnh khắc lặng im khi tiết dạy của mình chưa đạt chất lượng. Còn nhiều nỗi niềm khác mà chỉ có những người làm sư phạm mới cảm nhận và thấu hiểu. Những nỗi niềm cứ chợt ùa về như cơn gió mát làm sống dậy tâm hồn và tiếp thêm nguồn động lực.

Nguồn động lực ấy được nuôi dưỡng trên mái trường mà tôi đang dạy. Nơi đây, một ngôi trường mới thành lập, có rất nhiều điều mới lạ, không như những gì tôi được học khi còn ngồi trên ghế nhà trường và nhất là với một giáo viên mới ra trường như tôi, còn rất nhiều điều mới lạ và bỡ ngỡ. Xong khi được tiếp xúc và làm việc dưới ngôi trường này, tôi đã cảm nhận được rằng  nó rất thân thuộc với  tôi. Phải nói tôi đang rất hạnh phúc. Tôi đang sống trong một đại gia đình mới, có đội ngũ giáo viên trẻ và tràn đầy tâm huyết . Cảm ơn tất cả mọi người ủng hộ tôi đi trên con đường này, cảm ơn gia đình, cảm ơn các thầy cô giúp tôi có thêm nhiều kinh nghiệm hơn, cảm ơn các em học sinh, nhờ có các em mà thầy biết mình còn thiếu sót chỗ nào và đang dần khắc phục, có thể vui với niềm vui của học trò, được san sẻ và trò chuyện. Cuộc sống không phải màu hồng, dẫu biết trước mỗi giờ lên lớp là mất đi hàng giờ để chuẩn bị giáo án. Nhưng nghề nào cũng cần phải có sự đầu tư hợp lí, huống chi nghề của chúng tôi không chỉ ảnh hưởng đến một người mà là cả một thế hệ. Cho nên chúng tôi rất quý trọng, quý trọng nghề chính là quý trọng cuộc sống của chính bản thân mình.

Ngày hôm nay trở thành giáo viên có lẽ tôi đã hoàn thành được một ước mơ. Đường đời còn dài và tôi phải nỗ lực thật nhiều để xứng đáng với sứ mệnh của mình. Vài dòng tâm sự viết ra để nói lên nỗi lòng, có lẽ câu cú còn vụng về thiếu sót mong mọi người thông cảm. Cuối cùng xin dành tặng lời chúc tốt đẹp riêng cho những  “Người lái đò”, cuộc sống tươi đẹp biết bao khi chúng ta đã và đang trên con đường “trồng người” mà Bác nói: “Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *