Cứ bị yêu nhau thôi

Bị ảnh hưởng bởi dư chấn bài viết Đội bóng phụ huynh Alpha của anh Phạm Xuân Sơn, tôi cũng xin được dành tặng bài viết này cho các phụ huynh Alpha, đặc biệt là những phụ huynh lớp 6, những người mới đồng hành cùng các con trong ngôi nhà Alpha chưa lâu.

Không biết với các lớp khác của Alpha thì thế nào, chứ các thành viên Gia đình K3A3 có lẽ đã thân nhau hơn mức quy định. Chả thế mà khi mẹ Thu Trang nhớ quá không chịu được, vừa lên phây thỏ thẻ: “Chúng ta đã xa nhau 2 tuần mà dài như nửa tháng, nhớ là nhớ ghê cơ”, thì ngay lập tức có lời đề nghị các bố mẹ và các con sẽ cùng nhau đi xem hài kịch ở Nhà hát Tuổi trẻ. Lại cũng chỉ vì gần cuối tháng mới có lịch công diễn mà rồi chat qua chat lại một tí tẹo buổi đi xem kịch ở Nhà hát Tuổi trẻ đã biến ngay thành chuyến đi tham quan Hà Giang (với hành trình dài hơn 800km). Chỉ đúng 1 tuần sau khi phát lệnh, cả nhóm xách ba lô và lên đường (bất chấp những trở ngại to đùng đoàng tồn tại đến tận phút 89😉)

 

Khỏi phải kể chắc mọi người cũng có thể tưởng tượng ra chuyến đi ấy vui đến cỡ nào. Nhóm chúng tôi gồm 9 mẹ và 1 bố (rất tiếc một bố cực ga lăng và máu lửa lại bị bận đột xuất vào phút cuối) lên đường vào tối thứ Năm. Không thể hiểu nổi mọi người lấy đâu ra lắm năng lượng thế mà câu chuyện cứ như pháo nổ suốt chặng đường dài. Đến thành phố Hà Giang lúc 1.30 cả hội vẫn kéo nhau đi khám phá món cháo ấu tẩu. Sáng thứ Sáu cả đàn ngan già trắng xuất quân, hứa hẹn một ngày bội thực ảnh.

Trong đoàn chỉ có hai mẹ đã từng đến Hà Giang (mà vẫn còn mê mẩn), chính vì thế quãng đường trở nên dài hơn bình thường vì nhóm post hình mọi lúc, mọi nơi, bởi Hà Giang đâu đâu cũng quá đẹp. Hà Giang thực sự vừa hùng vĩ vừa nên thơ, một vẻ đẹp không bút nào tả xiết. Chúng tôi cùng nhau khám phá chặng đường từ Hà Giang đi Đồng Văn, qua Núi Đôi Quản Bạ, thăm Làng Văn hóa Du lịch Lũng Cẩm (nơi quay phim Chuyện của Pao), thăm nhà Vương… . Buổi tối cả hội lang thang dạo phố, nhâm nhi cà phê Phố Cổ Đồng Văn. Có tour guide xịn Thu Trang dẫn đường chỉ lối nên chúng tôi được ăn ngon, mặc đẹp, chơi tẹt ga, sướng hết chỗ nói.

Khách sạn Đá Nhớ thực sự xứng đáng được chúng tôi recommend cho những ai muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi và ăn uống ở Đồng Văn. Phòng ốc đẹp đẽ, sạch sẽ mà giá lại hạt dẻ. Quản lý khách sạn thì chiều khách hết nấc với bữa tối hai nồi lẩu hết ý và món cháo lòng cho bữa sáng ngon tuyệt vời. Sáng thứ 7 áo dài xúng xính các mẹ chính thức oanh tạc đám ruộng bậc thang, khám phá Cột cờ Lũng Cú, rồi đỉnh Mà Pì Lèng với dòng sông Nho Quế thơ mộng… và dừng chân ở Mèo Vạc nghỉ tại Homestay Chúng Pủa. Đây lại là một địa chỉ xứng đáng được recommend cho những ai muốn có trải nghiệm với homestay trong ngôi nhà vách đất với rất rất nhiều những chi tiết kiến trúc cổ xưa.

Ngày Chủ nhật chúng tôi lang thang chợ phiên Mèo Vạc, rồi lên đường quay về Hà Nội. Chúng tôi ghé thăm Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên nơi an nghỉ của 1.746 liệt sĩ, trong đó có tới 264 phần mộ liệt sĩ vô danh. Dù không phải là lần đầu viếng thăm nơi này mà sao vẫn cứ thấy nghèn nghẹn, dưng dưng.

Được đi chơi tới một nơi rất đẹp cùng với những người bạn thân thiết như người một nhà, sao mà vui đến thế. Cả nhóm nhiệt tình post hình bất chấp nắng có những lúc chói chang. Thời tiết Hà Giang thật chiều lòng người. Khi ngồi trên xe có lúc trời mưa không ngớt, ấy thế mà cứ khi đoàn dừng xe trời lại trong xanh, mây trắng lại lảng bảng đùa giỡn cùng những ngọn núi xanh biếc một màu xanh, không khí trong lành, thơm ngọt. Suốt chặng đường dài chúng tôi thấy thời gian trôi qua thật nhanh bởi luôn là tiếng cười nói rổn rảng cùng biết bao câu chuyện thú vị về bọn trẻ. Chúng tôi học hỏi được ở nhau khối kinh nghiệm hay về những chủ đề mà bọn trẻ ở cái lứa tuổi dở dở ương ương này hay làm cho các vị phụ huynh đau thủ như giáo dục giới tính, tình yêu tuổi học trò, làm sao để con hứng thú và tự giác thực hiện công việc của mình… Thật là trùng hợp khi cặp đôi duy nhất trong nhóm lại kỉ niệm 14 năm ngày cưới khi đoàn đang ở Hà Giang. Chắc hẳn đây sẽ là một trong những lần kỉ niệm đáng nhớ nhất của đôi chim cu ấy.

Chuyến đi này thành công hơn cả mong đợi trước hết phải cảm ơn bác tài xế ga lăng nhất VBB. Ai đó đã từng đi Hà Giang mới biết những cung đường đèo ở đó nguy hiểm cỡ nào. Bác tài đã lái xe cực kì cẩn thận và chiều chị em tẹt ga. Có thể dừng đỗ bất kì chỗ nào nếu chị em yêu cầu và sẵn sàng lẽo đẽo theo sau làm NAG. Cảm ơn mẹ Thu Trang đảm đang, tháo vát và có trí nhớ cực siêu. Nàng hình như mới đi Hà Giang 2 lần mà đọc các cung đường và địa danh nơi đây vanh vách như thổ dân. Cảm ơn bố Trung Dũng đã hết lòng tận tụy vì các chị em để cả nhà có được kho ảnh hơn 1.000 chiếc làm mẹ cháu nghĩ toét não mà không biết phải up cái nào, bỏ cái nào. Và cuối cùng nhưng mà quan trọng nhất là cảm ơn các bố mẹ A3K3 đời đầu bởi tinh thần máu lửa đã hô là đi mà đã đi là đi đến nơi đến chốn, đã cháy là cháy phừng phừng như xăng. Có hai mẹ có tí cao lão lần đầu chinh chiến ấy thế mà một mẹ đã phát biểu “Đi chơi về thấy yêu đời, yêu người quá. Cảm ơn cả nhà mình”. Thế mới thấy vitamin T.Y công hiệu đến thế nào.

Đã là năm thứ 3 chúng tôi được sống hạnh phúc cùng nhau trong một đại gia đình đầy yêu thương và ấm áp như thế này. Nhờ có các con, chúng tôi không chỉ là bạn bè mà đã trở nên thân thiết như người một nhà, bởi thế chúng tôi luôn rất tự hào về cái gia đình này và hiểu rằng điều đó quý hiếm đến nhường nào. Chúng tôi đã trở thành những người bạn đồng hành rất ăn ý của nhau trong suốt hơn hai năm vừa qua. Chúng tôi thường tham dự các sự kiện của Alpha với quân số đông đảo, rồi cùng nhau đi xem phim, xem kịch, đi từ thiện, đi biển, đi rừng… Chẳng bao giờ tôi có thể quên những buổi tối các mẹ lọ mọ đi tập kịch, tập nhảy, mọi công đoạn tự biên tự diễn với 100% nỗ lực và cống hiến để có được tiết mục tham gia biểu diễn chào đón Tết Nguyên đán ở Alpha, trong khi đại đa số các mẹ không có năng khiếu biểu diễn và cũng chưa từng đứng trên sân khấu, ấy thế mà vẫn ghi dấu ấn như ai. Chúng tôi hiểu rằng chỉ cần có đủ yêu thương và quyết tâm thì không gì là không thể, đã sống là phải vui và niềm vui là do mình tự tạo ra, không nên ngồi chờ đợi.

Chuyến đi Hà Giang chưa kết thúc, đã nghe râm ran trong nhà ngoài ngõ kế hoạch cùng nhau khám phá Mộc Châu, Điện Biên, miền Tây… thậm chí còn âm mưu Châu Âu du hí. Mỗi ngày icon chat nhóm không nhấp nháy là cứ không yên tâm sao sao í. Cứ bị yêu nhau nó khổ thế đấy!

Bài viết của chị Lê Thu Hằng – Mẹ học sinh Trần Long

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *