Chuyện cổ tích là có thật

khanh an

Ai ai cũng có một mái trường để ta ngồi một mình ngoài trời ôn lại những kỉ niệm nghịch ngợm, vui vẻ hoặc đau buồn bên những người bạn ngày nào. Tôi cũng vậy, tôi cũng có một mái trường nhỏ ấm cúng và  chắc hẳn mỗi người đều có cảm xúc khác nhau như họ sẽ cảm thấy nhớ, yêu thương hay là căm thù mái trường đó. Nhưng tôi lại có cảm xúc riêng của mình với mái trường với những cảm xúc xáo trộn vào nhau trong lòng tôi. Những kỉ niệm buồn vui đã vun đắp lên cảm xúc của tôi. Còn nhớ ngày nào mới bước vào trường đầu óc tôi như muốn nổ ra vì sợ hãi. Tôi nghĩ, liệu thầy cô sẽ đối xử với tôi tệ lắm rồi các bạn cũng sẽ coi thường tôi như trường cũ và rồi ác mộng vào cấp hai của tôi sẽ lại cùng tôi dạo bước trên con đường đầy sự tự ti và nhu nhược. Nhưng những việc tôi nghĩ lại không như dự đoán của tôi, mọi việc dường như bị lật ngược lại. Các thầy cô giáo đối với tôi như những ông bố, bà mẹ đỡ đầu trong truyện cổ tích mà tôi không dám tưởng tượng tới. Những người bạn như những thiên thần vây quanh tôi đem lại cho tôi sự hạnh phúc và đem lại cho tôi niềm tin và một thứ rất cần thiết đối vời tôi. Tôi còn nhớ những chuyến phiêu lưu đầy hiểm trở như hồi đi Mai Hịch nhưng tôi vẫn không sợ hãi vì tôi đã có những người bạn bên cạnh mình. Tôi nhớ nhất vào tháng mười, chúng tôi được đi diễn tập phòng cháy chữa cháy. Đó là một khóa học rất bổ ích như: Được rơi từ độ cao xuống dưới thì tôi lại rất háo hức và kiêu căng rằng mình chẳng sợ thứ gì ở đây cả! Nhưng đến lượt tôi với thử thách đó thì tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mình. Tên tôi được gọi to “Nào người bạn cuối cùng, Khánh An” Ôi trái tim của tôi đã biến đi đâu mất rồi??? Tôi vẫn nhẩm trong đầu mình rằng “Khánh An xinh đẹp có thể làm được mà” đối với bạn thì đó chỉ là một câu nói đùa của một đứa trẻ.

Nhưng đối với tôi nó lại là một câu nói đã giúp tôi thêm mạnh mẽ vào ngay lúc đó. Chú huấn luyện viên đã nói với tôi vài điều đủ để tôi lấy lại can đảm. Nhưng rồi tôi nghe thấy những tiếng cổ vũ của những người bạn dưới kia, tôi ngạc nhiên và dần như bị đắm chìm trong tiếng cổ vũ: “Khánh An cậu làm được mà!Cố lên”. Tôi dường như được tiếp thêm  mạnh mẽ. Và tôi đã thành công. Thực sự tôi đã khóc rất nhiều vào ngay thời điểm đó. Tôi khóc là bởi vì tôi hạnh phúc khi có những người bạn như vậy. Các bạn không ăn hết kem,họ đã để phần kem cho tôi. Đó là lần mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Cảm ơn ngôi trường yêu dấu đã giúp tôi hoàn toàn thay đổi và trưởng thành hơn rất nhiều.Mái trường nhỏ mang tên ALPHASCHOOL nơi mà tôi đã, đang và sẽ gắn bó trong thời gian tới.

Chế Khánh An

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *