CHIẾN BINH ALPHA, KHÔNG NGẠI CORONA 

 

Nhớ thời học tiểu học, đi qua con đường bùn lầy khi mùa mưa, một tay ôm cặp sách có hình Tôn Ngộ Không, một tay cầm đôi dép tổ ong huyền thoại, 10 ngón chân bấm sâu xuống đường để không “vồ ếch”.

Nhớ một ngày, con đường bùn lầy ấy cũng chính là con đê bị vỡ ở vị trí trọng yếu, cơn lũ tràn về trắng băng mênh mông nước trong cơn bàng hoàng, thảng thốt của người dân. Đó là trận lụt khủng khiếp nhất mà thầy từng chứng kiến.

Lũ trẻ hồn nhiên ngày ấy không thể hiểu hết những mất mát do thiên tai gây ra, thậm chí còn thích thú vì được nghỉ học cả tháng, được nghịch nước, được đi thuyền, được câu bắt tôm cá ngay tại sân, vườn nhà mình.

Nhưng nghe thông báo từ loa “phường”, hàng trăm ngôi nhà chìm trong biển nước, rất may không có sự thiệt hại về người. Bởi trước đó, người dân đã được cảnh báo và thực hiện các phương án di dời nhằm đối phó với trận lụt lịch sử.

Trẻ em, người già được khẩn trương đưa đến trạm y tế chăm sóc. Thuốc chống dịch tả được phát kịp thời cho từng người. Đồ đạc từng nhà bị lụt cũng được nhanh chóng chuyển đi tới khô ráo và niêm phong, đánh dấu cẩn thận tránh thất lạc.

Không ai bảo ai, nhưng trên tất cả, trong lúc nguy nan, tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái chính là sức mạnh vô bờ để xoa dịu cơn giận dữ của mẹ thiên nhiên.

Bồi hồi nhớ lại trận lụt năm ấy, thầy liên tưởng tới dịch viêm phổi cấp do chủng virus Corona lúc này. Dù không phải là thiên tai, nhưng hậu quả của đại dịch từ Vũ Hán có thể còn khủng khiếp hơn bất cứ thiên tai nào trên thế giới…

Nhưng chúng ta, những chiến binh Alpha, cùng với công dân toàn cầu đang kề vai sát cánh chiến đấu chống lại Corona. Có lẽ, đây là cuộc chiến lớn nhất mà các con trong thập niên thứ ba của thế kỉ 21. Song, chỉ cần đoàn kết một lòng, chúng ta chắc chắn sẽ thắng.

Trong những ngày không thể tới ngôi trường Trung học Alpha thân yêu, chắc các con rất nhớ. Nhớ những câu chuyện vui buồn cùng bạn bè, nhớ những buổi dạy các em nhỏ nhảy múa, hát ca, nhớ những lần trêu thầy “anh” Thắng, nhớ “Người khổng lồ xanh” Mạnh Quách, nhớ tiếng nói thánh thót của cô Phiona, nhớ lời trầm sâu ngọt ngào của “mẹ” Xanh và nhớ “4T” Trung – Tình – Toàn – Thắng (?)…

Nhớ Tất niên hồn nhiên đón Tết
Nhớ bánh chưng, nổi lửa ấm sân trường
Nhớ hành lang rộn ràng cười nói
Nhớ cô thầy, những gương mặt mến thương

Nhưng thôi, các con NHỚ làm bài các thầy cô giao nhé!

(Chia sẻ của Giáo viên Mai Quốc Trung)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *