Champion Dash 2017 – Rèn luyện ý chí và tình bạn

Champion Dash đối với thành viên mới trong ngôi nhà Alpha như tôi giống như một cái gì đó cao siêu và thách thức vô cùng. Những ngày gần tới với trải nghiệm, tôi mông lung và mơ hồ về nó, đã vậy lại còn vật vờ với cảm cúm làm người tôi mỏi mệt vô cùng. Khi biết mình sẽ tham gia Champion Dash cùng với các con học sinh khối 9, trong tôi chỉ có một suy nghĩ “hãy đi đi, đi để khi về là hết ốm”. Và ngày trải nghiệm cũng đã đến, sáng hôm đó tôi thức dậy khá sớm để chuẩn bị ít đồ, quần áo cho chuyến đi và làm một vài động tác thể dục, hít vài dăm cái hít đất gọi là cho có để lấy động lực tinh thần và vun vút trên chiếc xe tới trường. 7h sáng là thời điểm đoàn của chúng tôi lăn bánh tiến về Hưng Yên nơi mà những thử thách đang chào đón. Xe dừng lại, cánh cửa mở ra, phía trước chúng tôi là cả một không khí mà lúc đó tôi cũng không biết tả nó như thế nào, pha trộn giữa những tiếng nhạc xập xình rất sôi động và cuồng nhiệt, dòng người như ùn ùn kéo về để chinh phục thử thách. Đợi mãi, đợi hoài cuối cùng cuộc đua cũng bắt đầu, những thử thách cũng đang dần hiện ra trước mắt tôi.

Thử thách đầu tiên của chúng tôi là vượt qua ngọn lửa đang vươn lên đối với bản thân tôi quả thật là dễ dàng nhưng khi ngoảnh lại những điều dễ dàng đó lại chẳng đúng với những cô bé mới tuổi 14. Những rồi mọi thứ cũng qua, chúng tôi đi bộ, chạy nhẹ trên đường cát và đất để hướng tới thử thách thứ 2.

Đến thử thách thứ 2, lúc ấy trước mặt tôi là cả một hồ nước và những cô bé, cậu bé học sinh của tôi đang ú ớ nói và run rẩy khi phải vượt qua cái hồ nước này. Trong lúc, lũ nhóc đang tranh cãi và xôn xao thì không biết điều gì khiến cho tôi có dũng khí để làm một phát thủm xuống hồ và vui vẻ nói “nào nhảy đi các con, không sao đâu” rồi tôi cùng với những chàng trai dũng cảm của Alpha đã tiếp bước qua con sông không êm đềm này.

Vượt qua đầm lầy
Vượt qua hồ nước để xoá tan đi cảm giác sợ bẩn, ngại khổ trước khi bắt đầu các thử thách khó khăn hơn

Chặng 2 qua cũng khá nhiều cảm xúc nhưng cảm xúc sẽ nhiều hơn khi chặng 3 của bọn tôi là vượt qua thùng nước đá to kinh khủng khiếp. Lúc vừa mới tới, tôi thấy những tiếng hét la, thoáng chốc cũng chẳng hiểu tại sao? Nhưng khi lại gần thì trời ơi một cái bể toàn đá là đá và cái cảm giác đắm mình vào đó thật là đong đầy, đã thế ở giữa nó bị chắn bởi một miếng gỗ chắn ngang và nhiệm vụ của chúng tôi là lặn xuống và đi qua nó. Cảm giác lúc đó giống như đôi chân của tôi bị tê liệt hoàn toàn, nó đông cứng và buốt giá. Ra khỏi bể đá dùng kinh nghiệm và phản xạ của bản thân tôi chạy và chạy vì nghĩ chạy sẽ làm cơ thể nóng và xua tan cái buốt lạnh ở đôi bàn chân.

Thử thách ngụp mình vượt qua thùng nước đá
Thử thách ngụp mình chui qua thùng nước đá

Vượt rào, tường là chặng số 4, có lẽ với tôi nó khá đơn giản nhưng ở đây tôi nhận thấy được tinh thần đoàn kết giúp đỡ và độ soái ca, men lì, đáng yêu của các chàng trai khi các bạn ấy đứng lại và chờ các bạn nữ, giúp đỡ các bạn nữ cùng vượt thử thách này. Ở đây tôi thấy chúng tuyệt vời biết nhường nào.

Cả đoàn cùng hỗ trợ và giúp đỡ nhau vượt rào ở thử thách số 4
Cả đoàn cùng hỗ trợ và giúp đỡ nhau vượt rào ở thử thách số 4

Chặng số 4 qua và chặng số 5 cũng tới. Ở chặng này, tất cả chúng tôi phải đối diện với những chiếc lốp xe tải to và nặng, nhiệm vụ của chúng tôi là kéo chúng ở một nơi xa về phía mình, những sợi dây thừng to làm cho những đôi tay nhỏ bé của các cô cậu 14 tuổi thêm đau và dát, những khuôn mặt đang nhăn nhó cố gắng kéo sao cho nó về phía mình một cách nhanh chóng. Có một chàng trai tôi nhớ, cậu ấy đã kéo được 2 phần 3 chặng đường rồi nhưng vì quá đau và quá mệt mà cậu ấy đã không thể kéo được nữa nhưng bằng sự động viên của bạn bè, của các thầy cô và trái ngọt đã đến với chàng trai đáng mến, cậu ấy vượt qua và cảm xúc vỡ òa.

Vượt rào thép gai
Vượt rào thép gai

Lốp xe kéo xong thì đến phần vượt rào thép gai, tôi cảm giác như chúng tôi là những anh lính đặc công đang xé toang dãy hàng rào dây thép gai mà tiến thẳng về phía trước.

Thử thách kéo lốp xe tải
Thử thách kéo lốp xe tải

Nắng bắt đầu lên, quần áo cũng đã lấm cát, tay cũng đã bỏng đỏ và rát; nhưng nó chẳng là gì khi phía trước chúng tôi là những thử thách còn đầy chông gai hơn: nào là kéo cục bê tông nặng đi cả lượt đi lượt về, rồi thử thách vượt qua bức tường thẳng đứng cao mà thang là những miếng lá dây dù được đan vào nhau. Ở đây tôi đã nhìn thấy được những giọt nước mắt; giọt nước mắt của niềm vui khi mà bấy lâu nay các bạn ấy là những người sợ độ cao và nay khi vượt qua các bạn ấy đã khóc trong niềm vui sướng; tôi cũng thấy được những gương mặt tiếc nuối và sụt sịt khi không vượt qua được thử thách.

Đu mình vượt qua bể nước
Đu mình vượt qua bể nước

Cảm xúc cứ thế càng tăng lên khi các thử thách càng ngày càng khó hơn. Tôi thấy được sự cố gắng kiên cường và những lời động viên vô bờ của các cô gái chàng trai dành cho bạn mình. Bản thân tôi là một người thầy, ít được sinh hoạt cùng các bạn ấy mà cũng vì những lời đó, những tiếng hét đó mà cố gắng để vượt qua.

Chiều xuống, thử thách cũng ít dần và vạch đích cũng sắp chạm tới, tinh thần quyết chơi tới cùng, không bỏ cuộc vẫn còn hiện hữu khi chặng cuối là chặng vô cùng khó khăn ấy mà vẫn có bạn nói với tôi “thầy ơi con muốn thử”. Cảm xúc khi thầy trò tôi cùng về đích nó cũng ngọt ngào như những viên kẹo đường. Một chuyến đi, một ngày trải nghiệm đầy thú vị, dẫu có những lúc sự sợ hãi bao quanh, sợ rằng mình không qua, sợ rằng mình sẽ rơi, mình sẽ ngã nhưng cuối cùng vô hình có những động lực xung quanh ta đang kéo ta đi về phía trước, động lực đó là những thứ giản dị, dễ kiếm, dễ tìm và dễ có được đó chính là ý chí và tình bạn.

Hẹn một ngày gần nhất tôi sẽ cùng các con quay trở lại cuộc đua và với tới những cảm xúc đong đầy.

Click để xem thêm hình ảnh các bạn học sinh Alpha tham gia Champion Dash 2017

 (Chia sẻ của thầy Vũ Dũng – GV tham gia thử thách Champion Dash cùng đoàn)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *