“Câu chuyện chú ốc sên” của học sinh Alpha

Môn Văn, Tiếng Việt là một trong những bộ môn xuất hiện sớm nhất trong trường học phổ thông và luôn được coi là môn học chính trong quá trình học tập của học sinh. Chính vì thế, việc dạy và học để môn học này trở nên hấp dẫn và xây dựng niềm đam mê học tập cho các em luôn là một câu hỏi khiến mỗi giáo viên trăn trở suy nghĩ khi đứng lớp. Truyền cho các em cái hay, cái đẹp của văn học không chỉ để “bồi dưỡng tâm hồn”, “khơi dậy sự sáng tạo” mà quan trọng hơn hết là còn trang bị cho các em công cụ để vận dung những kiến thức và kỹ năng đã học vào trong cuộc sống. Alpha School cùng với nỗ lực của các nhà làm giáo dục tâm huyết luôn luôn mong muốn những thế hệ học sinh tương lai sẽ không chỉ vững vàng tri thức, thành thạo kỹ năng mà còn phải có “một tâm hồn đẹp”.

Sau đây xin trích dẫn một số bài văn của các em học sinh lớp 6 trường THCS Alpha mà chúng tôi mới ghi lại được:

400620_630335530314059_1563471519_n

Đề bài: Dựa vào bức tranh, em hãy tưởng tượng và kể lại một câu chuyện về chú ốc sên nhé!

CHÚ ỐC SÊN TẬP BƠI

(Huệ Anh)

Vào một mùa hè nóng bức, tại một khu vườn cạnh bờ hồ có một chú ốc sên bé nhỏ tên là Sên Ì. Chú ta rất thích khám phá thế giới bên ngoài và cả đọc sách nữa. Ở lớp, chú luôn được bạn bè yêu mến gọi là “biết tuốt vui vẻ”.

Một hôm, đi học về, Sên mẹ thấy con về với khuôn mặt buồn thiu. Thấy vậy, bà bèn đến bên con hỏi thăm:

– Sao hôm nay mẹ thấy con buồn thế?

Sên Ì vừa khóc nức nở, vừa kể:

– Hôm nay trong giờ thể dục, thầy Hà Mã cho các bạn học bơi. Con không biết bơi nên bị các bạn cười. Hu…hu…

Sên mẹ an ủi con:

– Sên Ì ơi! Đừng khóc nữa! Dòng họ Sên nhà mình chẳng ai biết bơi cả. Tuy con không biết bơi nhưng con biết làm những điều khác mà.

 Thấy Sên Mẹ không hiểu ý mình, Sên Ì vội chạy ngay ra bờ sông và nhảy ngay xuống nước. Cậu ta cố gắng làm theo động tác của thầy nhưng sao cậu cứ chới với chới với. Cậu hét thật to để mọi người có thể nghe thấy nhưng vô ích. May sao có thầy Hà Mã đi ngang qua liền nhảy xuống cứu cậu lên bờ.

Sau câu chuyện vừa rồi, cậu chợt hiểu ra rằng mỗi người đều có lợi thế riêng, không nên bắt chước người khác nếu không sẽ gây họa cho chính bản thân mình.

CUỘC PHIÊU LƯU THÚ VỊ CỦA CHÚ ỐC SÊN

(Thùy Anh)

 Một buổi sáng đẹp trời nọ, chú ốc sên đang đi dạo thầm nghĩ: “Hôm nay, trời rất đẹp, mình phải đi chơi mới được”. Khi chú đang chuẩn bị cho chuyến phiêu lưu thì mây đen ùn ùn kéo tới. Ốc sên nghĩ và nói: “Chắc trời chỉ thế này thôi chứ không mưa đâu”.

Chú bắt đầu lên đường, đi được nửa chặng đường thì trời đổ mưa to kèm theo lốc xoáy, sấm chớp. Vì người ốc sên nhẹ quá nên bị lốc xoáy cuốn bay đi. Chú chới với nhưng chẳng biết làm thế nào nữa! Bỗng nhiên, trời tạnh mưa và gió thì hết. Ốc sên được gió dạt vào một cái lá ở giữa hồ. Và chú cầm theo trên tay một cái ô bằng lá bồ công anh. Thế là cuộc phiêu lưu đã kết thúc đầy mạo hiểm và thú vị.

CUỘC HÀNH TRÌNH CỦA CHÚ ỐC SÊN

(Văn Đàm An Khanh)

Một ngày nọ ốc sên đang bò để đi kiếm ăn. Bỗng nhiên trên cành cây một con chim sà xuống lấy mỏ cắp chú lên. Trên đường, chú chim đánh rơi ốc sên xuống một chiếc lá sen. Chú sên cứ bò và thấy mình đáng lênh khênh trên ao nước sâu thẳm. Không biết làm thế nào, nó nẩy ra một ý nghĩ: Ở trên cánh sen chú thấy một cánh bồ công anh đẹp lung linh. Chú lấy cánh bồ công anh chèo lá sen để tìm về nơi mình đang sinh sống. Và chú khóc lóc thảm thiết. Bởi chú đang nhớ về bố mẹ, anh chị ở trong nhà. Chắc rằng bố mẹ đang lo cho mình biết bao. Ước gì có người đưa mình về đất liền. Mình lại được nói chuyện với bạn bè. Cả cô bạn gái yêu quý nhất. Trời ơi sao mà quên được kí ức đó. Gia đình ơi hãy chờ con nhé! Con nhất định sẽ tìm về nhà. Con nhớ ra đình rất nhiều. Con cảm thấy cô đơn biết bao. Không! Mình sẽ không ở đây. Mình sẽ về. Gia đình ơi con về đây. Những lời nói của chú thật đáng thương. Chú thật bé nhỏ và chẳng thể làm gì.

CÂU CHUYỆN VỀ CHÚ ỐC SÊN

(Ngọc Quỳnh)

Như thường lệ, chú ốc sên ngốc nghếch lại đi chợ. Bỗng nhiên đi đến gần hồ, gặp một cơn lốc xoáy, thế là chú bị cơn lốc cuốn đi, bay thẳng vào mạng nhện. Con nhện thấy thế, bảo: “Ố ồ ồ… Tự nhiên có con mồi bay thẳng vào chỗ của ta. Thế là có một bữa ngon lành rồi!”.

Sên thấy thế, khóc lóc thảm thiết kêu:

“Ông Bụt ơi! Bà Bụt ơi! Chị Bụt ơi! Anh Bụt ơi! Bé Bụt ơi! Cứu tôi đi! Tôi sẵn sàng đổi lấy bất cứ thứ gì.”

Thế là sên cầu cứu mãi mới thấy Bé Bụt đang cầm chai sữa tu ừng ực hiện lên: “Anh nói thật chứ! Thế anh cho em bịch kẹo.”

“Gì cũng được. Cứu tôi nhanh lên!”

 Thế là ốc sên được cứu và phải mua bịch kẹo cho Bé Bụt.

(Giờ học Môn Văn của học sinh lớp 6 trường THCS Alpha, ngày 10/06/2013)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *