CẢM NGHĨ CỦA MỘT NGƯỜI BỐ SAU 7 NĂM LÀM PHỤ HUYNH ALPHA

Hôm nay, ngày 21/11/2020, ngày Nhà giáo Việt Nam đã trôi qua, các hoạt động kỷ niệm nhộn nhịp và sôi động đã lùi xa, tôi mới có thời gian để ngồi lắng lại để suy nghĩ về một quãng thời gian làm phụ huynh Alpha của mình.
Bảy năm trước, gia đình tôi được biết về Alpha qua giới thiệu của bạn bè, dự một cuộc hội thảo của Alpha và được nghe về một phương pháp giáo dục mới mẻ, nơi trẻ em được quyền tự do khám phá, thể hiện bản thân và được tự làm rất nhiều việc, nơi những bài giảng vật lý nhàm chán được thay thế bằng các thí nghiệm khoa học đầy lý thú, nơi các em được tham gia rất nhiều trải nghiệm để thử thách ý chí và làm giàu kiến thức xã hội của mình. Chỉ một buổi hội thảo thôi nhưng nhìn những khuôn mặt đầy hào hứng các em học sinh và cảm nhận tình yêu của các con đối với diễn giả thì cũng đủ để tôi quyết định cùng con dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mới.
Cả trường khi đó mới có khoảng tám chục học sinh, cơ sở vật chất hoàn toàn đi thuê. Liệu trường có thể tồn tại được lâu không hay sẽ không may phải giải thể vẫn còn là một câu hỏi. Với tôi khi đó, những khái niệm như chia lớp thành những nhóm khác nhau là một điều gì đó hoàn toàn mới mẻ. Toán chia thành 3 nhóm, văn chia thành 3 nhóm, tiếng Anh cũng chia thành 3 nhóm. Lý do rất đơn giản, các con có trình độ khác nhau, tốc độ tiếp thu khác nhau, phong cách học khác nhau, thì cần có lộ trình học khác nhau. Chia nhóm để cá nhân hóa quá trình tiếp thu kiến thức của các con. Việc chia nhóm này đòi hỏi nhà trường phải có đội ngũ giáo viên rất đông mới có thể đảm đương hết được công việc.
Tôi vẫn nhớ mình đã rất ấn tượng với đội ngũ giáo viên của nhà trường khi ấy. Toàn các thầy cô giáo trẻ, cả ngày dạy dỗ vất vả, nhiều khi hết giờ vẫn phải ở lại trường để kèm học sinh học mà vẫn tươi cười chẳng một lời phàn nàn. Tối về lại hì hục soạn bài và viết email cho từng phụ huynh để báo cáo về sự tiến bộ của từng học sinh. Có những hôm sự kiện tổ chức xong thì đã 9:00 tối, ai nấy mệt nhoài, vậy mà sáng hôm sau tôi vẫn nhận được email của cô báo cáo tình hình hoạt động của con. Tôi tự hỏi không biết các thày cô lấy đâu ra năng lượng để hoàn thành một khối lượng công việc nhiều đến như vậy.
Đến với Alpha tôi bỗng nhận ra một điều, mình không thể phó thác hoàn toàn nhiệm vụ dạy con cho các thày cô mà lại mong muốn một kết quả tốt được. Giáo dục là một cái kiềng 3 chân: Gia đình – Nhà trường – Xã hội. Xã hội là cái chúng ta khó có thể thay đổi được mà chỉ có thể lựa chọn nơi mà mình cư trú và sinh sống mà thôi. Nhà trường thì sẽ luôn làm những điều tốt nhất cho con nhưng nếu gia đình không phát huy vai trò của mình thì các con cũng không thể có kết quả tốt nhất được. Và tôi đã trở thành một ông bố luôn đồng hành cùng con, thường xuyên trao đổi với các thày cô advisor, thày cô bộ môn và với cả cô Yến và chú Thư nữa. Một cách tự nhiên, tôi trở thành một thành viên của Ban phụ huynh lớp và Ban phụ huynh trường.
Trải qua bảy năm, cháu lớn của tôi từ một cậu bé nhút nhát, tự ti và học kém đã vụt lớn lên thành một ngôi sao với những thành tích mà ngay cả những người giàu trí tưởng tượng cũng không thể hình dung được. Con đã tự tin giao tiếp với mọi người, là trưởng nhóm của nhiều nhóm dự án, học sinh giỏi toàn diện của lớp 8 và lớp 9. Con đoạt giải nhất cuộc thi làm phim Qua ống kính trẻ thơ do Panasonic tổ chức và phim của con được gửi đi tham dự Cuộc thi Kid Witness News quốc tế tại Nhật Bản. Cũng vào năm lớp 8, con được giải khuyến khích cuộc thi học sinh giỏi môn Vật lý của quận Thanh Xuân.
Nhưng đó chưa phải điều quan trọng nhất. Điều quan trọng là con đã mang trong mình các giá trị sống mà Alpha nuôi dưỡng tới bất cứ nơi nào con đến. Học hết lớp 9, do Alpha chưa có cấp 3, con đã vào học tại Vinschool và ở đó con lại tiếp tục tỏa sáng. Vẫn làm trưởng nhóm các dự án và đoạt một loại giải thưởng: giải nhất tên lửa nước tách tầng, giải ba cuộc thi báo cáo khoa học “Một góc nhìn về Giáo dục Việt Nam”, Giải ba stem dự án nhà thông minh tiết kiệm điện, bảo vệ môi trường. Con cùng các bạn đã lập trình thành công kính thông minh tự động chuyển sang trạng thái đục khi cường độ ánh sáng cao và chuyển trạng thái trong khi cường độ ánh sáng yếu. Hiện nay con đang học đại học RMIT khoa Truyền thông.
Đứa con thứ hai của tôi thì luôn luôn là học sinh giỏi, nằm trong top 2 của lớp, nên sự tiến bộ không rõ rệt bằng cháu thứ nhất. Điều tôi cảm thấy vui mừng là con ngày càng có ý thức với tập thể và cộng đồng hơn. Đối với con, thời gian học ở Alpha thật hạnh phúc. Con đã được hoạt động thể thao rất nhiều. Tham gia rất nhiều hoạt động trải nghiệm, thử thách ý chí và con luôn hoàn thành xuất sắc. Con làm rất nhiều clip và tham gia rất nhiều các dự án lớn nhỏ của lớp. Càng về những năm cuối của Alpha, con càng chững chạc và tham gia hoạt động xã hội nhiều hơn. Bố luôn cảm thấy tự hào về điều đó.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi đã có dịp ngồi lại để suy ngẫm về cả một quá trình bảy năm vừa qua và cảm thấy rất biết ơn những con người tâm huyết và tiên phong trong giáo dục như anh Si Thu Nguyen, cô Trần Thị Hải Yến, cô Trần Khánh Ngọc … những người đã xây dựng nên một ngôi trường tuyệt vời như Alpha. Tôi cũng rất biết ơn những người thày đầu tiên của con ở trường như thầy Vũ Anh Tuấn. Thày đã giúp Việt Hoàng trở nên tự tin lên rất nhiều cùng với sự tiến bộ vượt bậc trong môn toán. Tôi xin cảm ơn những người thầy cô mà tôi rất yêu quý như cô Trang sử, cô Yến văn, cô Thủy, cô Châu toán, cô Ngọc, thầy Công, cô Lý, cô Nga, thày Toàn, thày Tuấn sinh, thày Sơn, thày Chiến, thày Quý, thày Tiến, thày Vi Trầm, … các thày đã yêu quý các con tôi và giúp đỡ chúng thật nhiều. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, chúc tất cả các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và luôn tràn đầy năng lượng để tiếp tục dìu dắt các thế hệ trẻ ngày một trưởng thành hơn.
Con tôi, cháu lớn thì đã xa trường mấy năm rồi còn con thứ hai thì đã học lớp 12. Chỉ còn vài tháng nữa con sẽ rời ngôi trường thân yêu này để bay xa đến những chân trời mới. Tôi cũng sẽ hoàn thành sứ mệnh phụ huynh Alpha tại đây. Nghĩ đến khoảnh khắc ấy trong lòng lại dâng lên bao cảm xúc. Xin kết lại bài viết này bằng hai câu thơ:
“Bảy năm Alpha bao kỷ niệm
Trong tim còn mãi tiếng yêu thương…”
(Bài viết là chia sẻ của anh Phạm Xuân Sơn – cha của hai con trai đã và đang học tại Alpha. Xin mời xem bài viết goocsc TẠI ĐÂY>>>)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *