Bài viết chia sẻ của chị Lê Thu Hằng – PHHS Trần Long, 9A2

TỰ KIỂM ĐIỂM

(Câu chuyện chân thực về cuộc đời nó dành tặng tất cả giáo viên và phụ huynh trong Gia đình Alpha mà nó vô cùng yêu quý).

Truyện kể rằng có một đứa suốt quãng đời đi học, các thầy cô thể dục luôn phải ra tay cứu vớt để lớp không bị ảnh hưởng đến chỉ tiêu học sinh giỏi (ngày xưa kiếm được danh hiệu “học sinh giỏi” khó nhằn như hái sao!). Cứ môn nào mang tên thể dục thì nó đều thậm dốt từ chạy 100m hay 1km cũng tành tạch như nhau, nhảy xa thì mắm môi mắm lợi cũng chỉ lạch phạch qua mức 5 điểm và lại được vớt bằng món lí thuyết, nhảy cao thì 10 lần như 1, kiểu gì cũng có một phần thân thể gửi lại dưới cái xà. Rồi khi nó lớn, nó làm mẹ, nó ra vẻ ta đây làm gương cho con cũng bon chen đi học bơi. Đứa con lớn của nó sau vài tuần đã bơi nhoay nhoáy như một họ hàng đích thực của loài ếch. Đứa con bé vốn siêu vụng về (luôn được nó tặng danh hiệu “khéo“ nhất VBB), ấy thế mà các thầy ở bể bơi HVKTQS xắn tay hợp tác cũng làm cho thằng ku bơi vèo một phát hết chiều dài của bể sau một mùa học vật lộn. Còn nó, giờ cứ mỗi lần nó xuất hiện ở bể bơi là toàn thể đội ngũ chuyên gia dạy bơi đều nhìn nó cười nhỏn nhẻn rồi lủi mất. Có lẽ trong sự nghiệp dạy bơi, các thầy chưa gặp phải học viên nào siêu chuối như nó: đã 3 năm có dư, nó chỉ chuyên cần học mỗi món bơi ếch thôi mà tiến độ rùa còn phải gọi bằng cụ: được tay thì hỏng chân, được chân thì hỏng thở, được thở thì hỏng tay… thế mí tài. Mỗi khi nó xuống nước, các thầy lại đồng thanh reo hò khích lệ mà nó vẫn kiên trì không mệt mỏi lặp lại vòng quay: được chân hỏng tay, được tay hỏng chân… Năm nay nó chưa chừa, vẫn nhăm nhe quay lại bể bơi, không biết các thầy có chốt chặn dừng nó lại ngay từ vòng gửi xe không nữa, hây za.

ẤY THẾ MÀ. Ở ngôi trường thằng ku nhà nó đang theo học, phong trào TDTT và nhảy múa hát ca lại vô cùng sôi động. Đúng như cái tên “ALPHA”, cái gì họ cũng đi tiên phong, khí thế lúc nào cũng cứ hừng hực. Một năm mấy chục sự kiện, nhìn các thầy cô và học sinh nhảy múa như đúng rồi, kiểu “nhạc nào cũng nhảy” mà lòng nó vô cùng ấm ức và trái tim tràn trề bất lực. Quả là thách thức khổng lồ với một đứa như nó, sau 5 năm học trong một trường Đại học mà 99,99% sinh viên của trường đều nhảy nhót điêu luyện, riêng nó ra khỏi trường mà không có lấy một điệu nhảy giắt lưng làm vốn. Thế rồi chả hiểu loạng quạng thế nào, nó lại tham gia vào Ban PH của lớp rồi tự dưng lead cả BPH của trường. Khoản gì nó cũng to mồm lắm, riêng động đến mấy chữ văn thể du là nó lại toát mồ hôi hột. Năm thằng ku lớp 6, khi nhận được thông điệp của nhà trường “Các bố mẹ cứ thoải mái tỏa sáng với “Vui Tất niên, hồn nhiên đón Tết” mà các bố mẹ lớp nó tá hỏa. Chả biết hát múa gì thì làm sao bây giờ?! Bọn chúng quyết định hát karaoke tập thể bài “Nhật kí của Mẹ” với âm mưu mượn ca từ và giai điệu thiết tha của ca khúc oánh vào tình cảm của người nghe để họ quên không nhìn vào hơn chục mẹ trên sân khấu đang dán mắt vào cái màn hình to tổ chảng cố vươn giọng đánh đu (có tí tuổi thôi mà lời bài hát ngắn tẹo nhưng không tài nào học thuộc được… thế mí tài). Sau vụ đó, cả hội tự thấy mất mặt, quyết tâm phục thù vào năm sau.

Đến khi lên lớp 7, các mẹ chat xôn xao xem năm nay nên làm gì để lấy le với bọn trẻ. Rồi trong một cơn bộc phát, nó tự nhận sẽ viết kịch bản cho các mẹ đóng kịch (chuẩn tinh thần điếc không sợ súng). Cả bọn âm mưu dàn dựng một tiết mục kiểu tạp kĩ, rap có, nhảy có… nôm na là tất cả những gì đang là hot trend đều cố kiết đưa hết vào. Mà chả hiểu sao thời gian ấy bọn trẻ con lại khoái cái clip quảng cáo Điện máy xanh đến phát cuồng như thế, lúc nào cũng thấy chúng ư hử, lắc lư mọi lúc, mọi nơi. Thế là cứ tối tối, vừa nấu cơm, nó lại vừa nghĩ kịch bản, nghĩ lời ráp chế Điện máy xanh… và gắn vào cái kết là màn dân vũ “Rửa tay” cuồng nhiệt (bài đơn giản thế mà các mẹ tập huỳnh huỵch mãi mới đều… thế mí tài!. Chả hiểu lúc biểu diễn có ra trò trống gì không, chỉ biết là lũ trẻ 7A3 ngồi dưới cười tít mắt, đứa nào cũng thump up và hét toáng “các mẹ No.1” làm các mẹ sướng tê tái (thú thực Giải Ba Alpha trao cũng không làm các mẹ hỉ hả bằng câu nói “Các mẹ No.1” của bọn trẻ).

Vào lớp 8, chia lại lớp, các con buồn 1, chắc các mẹ buồn 200 vì phải tách ra các lớp khác nhau. Nhưng rồi việc gì cần làm vẫn phải làm. Nó bất đắc chí phải tham gia vào màn múa tập thể của lớp vì không đủ quân số (nhiều mẹ biết nhảy múa thì ở nhà để đám bọ gậy cứ ra sân khấu để loăng quăng… thế mí tài), lần này chơi hẳn đàn, hát, múa bài Kachiusa mới liều. Đến là khổ sở cho một đứa vô cùng khó khăn trong kết hợp các động tác tay với chân như nó. Ấy thế mà tiết mục đạt hẳn giải to “Hạnh phúc” (chắc các thầy cô nhìn rõ chữ NỖ LỰC hằn trên trán các bố mẹ khi biểu diễn).

Đời quả là luôn vui tính, những thách thức chờ đợi phía trước mới là ẩn số đáng lưu tâm. Năm nay lần đầu tiên Alpha tổ chức sự kiện Alpha Family Day, nó trót cam kết với nhà trường là sẽ cùng với các bố mẹ toàn trường cho ra bằng được hai tiết mục đồng diễn của các bố và các mẹ. Lúc đưa ra bàn bạc thì choang choang, khi đi tập hợp quân số mới oải, chả hiểu sao lịch sự kiện diễn ra vào Chủ nhật mà các bố, các mẹ rủ nhau đi “công tác đột xuất” nhiều thế không biết. Nhìn số lượng các mẹ lèo tèo đến tập buổi đầu mà trong lòng nó hoang mang không hề nhẹ, trong khi tình trạng đội quân các bố còn thảm thương hơn thế gấp nhiều lần. Nhưng hóa ra ảnh hưởng của sự máu lửa mà Alpha truyền cho phụ huynh cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Kết quả là các mẹ đã có một màn đồng diễn đông đảo, máu lửa ngoài sự mong đợi (nói thật là đến giờ nó cũng không biết đã có bao nhiêu mẹ tham gia tiết mục đó nữa, chỉ biết là kín cả sân khấu); các bố có màn truyền lửa nóng đến nỗi không ai có thể ngồi yên và như một kết quả tất lẽ dĩ ngẫu, cuối cùng thì hàng trăm con người đã cùng nhau hào hứng nhảy như chưa từng được nhảy.

Nhưng câu chuyện mà dừng ở đây thì khác gì hát đang hay đứt phựt dây đàn. Sau màn nhảy, khi nó đang làm fan nhiệt thành cho trận đấu bóng đá thì bỗng tiếng cô advisor của lớp ỏn ẻn qua a lô “Chị ơi, chị về nhảy bao bố Mẹ với con trai nhé”. Ối dời ôi, bao mẹ trẻ khỏe của lớp trốn đâu rồi, sao triệu hồi bà lão, chả nhẽ cả lớp không có đủ hai mẹ tham gia món này theo quy định. Đã thế thì nó khinh nhé, nó chơi luôn, nhảy gì chả là nhảy, nhảy có nhạc khó vãi ra nó còn dám nữa là nhảy bao bố. Nhưng hóa ra ở đời “không có cái dại nào giống cái dại nào” là có thật các cụ ạ. Lẽ ra phải biết thân biết phận, chọn cái đứa cũng hẻo hẻo như mình mà nhảy đôi, đằng này lại vô cùng háo hức khi nhận ông con zai Nhật Anh, vận động viên bơi lội cừ khôi (mà không khéo thằng ku khỏe nhất khối 9 cũng nên). Trước khi nhảy còn thì thầm vào tai “con zai”: Chịu khó bật cao lên con ạ thì mới nhanh được, chứ nhảy thấp là chậm đấy. Thấy thằng ku cứ gật gật như bổ củi, tưởng ku nể mình nên sướng âm ỉ. Ai dè, lúc xung trận, ku bật cao tưng tưng như sóc làm mình toát mồ hôi, chả còn biết đến gì ngoài thở và cố nhảy cho cùng nhịp với ku kẻo lại ngã bổ chửng thì mất hết cả hình ảnh. Chỉ khi gần về đích thấy các mẹ hò reo ầm ĩ (thiếu nước lao ra tung mình lên) mới biết hóa ra đội mình về nhất. Xém chút nữa thì lọt qua vòng tứ kết (về sau 1 đội) để vào chung kết. Nghĩ lại thấy may mà chỉ nhảy có 6 lượt, chứ thêm 4 lượt vòng chung kết thì chắc nó được hô hấp nhân tạo tại trận, đến 3 ngày sau vẫn còn đau hết cơ bụng. Nhưng thôi, nó quyết rồi, ngày xưa ngu thể dục bao nhiêu thì giờ nó sẽ bù đắp lại. Sang năm bố Nguyen Chi Cuong cho Nhật Anh tập nhảy bao bố với bác cả tuần trước khi thi nhé, hai bác cháu quyết phục thù, kiểu gì chả giật huy chương, kiếm giải thưởng làm trận bia.

Ai muốn uống bia thì đặt gạch từ bây giờ đi nhé để bác cháu tôi còn liệu đường mà lo kiếm giải phù hợp

 

(Bài viết chia sẻ của chị Hằng Lê – PHHS Trần Long, 9A2)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *