Alpha Coach Leader: Tôi được trao một cơ hội

Alpha Coach Leader: Tôi được trao một cơ hội là trở thành người dạy học

Qua các trải nghiệm của gần 4 năm học vừa qua, có lẽ tôi đã học được rất nhiều điều. Tôi tự nhận ra rằng bản thân mình đã dần trưởng thành hơn rất nhiều so với những ngày đầu tiên tôi bước vào cấp hai. Gần đây, tôi được trao một cơ hội là trở thành người dạy môn âm nhạc cho các em lớp trải nghiệm tiểu học. Gọi là cô giáo thì cũng không đúng lắm, vì tôi cũng chưa đủ khả năng để được gọi là một cô giáo, tôi nghĩ tôi sẽ gọi mình là “Người đồng hành”.

Đồng hành cùng với các em tiểu học thực sự là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời đối với tôi. Những chàng trai cô bé ngây thơ, trong sáng, lúc nào cũng hồn nhiên và vô tư làm cho tôi có cảm nhận như mình được trở về với ngày xưa, cái thuở lớp 3, lớp 4. Ngày dạy đầu tiên, trong lòng cảm thấy thật vui nhưng xen lẫn đôi chút hồi hộp vì không biết các em sẽ đón chào mình ra sao. Buổi tối trước ngày dạy, tôi đã nghĩ ra “hàng tỷ” các trường hợp sẽ xảy vào ngày hôm sau. Nào là nếu các em không thích bài dạy của mình thì sẽ ra sao, nếu như các em khóc thì mình sẽ làm như thế nào, hay là các em chống đối mình thì mình sẽ phải cư xử ra sao.

Sáng đến, trước khi bước vào lớp, tôi hít một hơi thật sâu để chuẩn bị chào đón những “người bạn đồng hành” của mình trong các thứ bảy sắp tới. Bước vào lớp, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là những ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi, chắc cái em thắc mắc: “Sao lại có cô giáo nào trẻ như vậy nhỉ?”. Chưa được học bài bản về cách dạy, tôi làm theo bản năng và nhớ lại cách các thầy cô đã dạy mình như thế nào. Đón chào các em bằng cách  nhẹ nhàng và thân thiện nhất, giới thiệu bản thân mình để các em bớt bỡ ngỡ hơn.

Buổi đầu tiên có đôi chút ngỡ ngàng, nhưng thực sự các em đã làm cho tôi rất bất ngờ, tôi không hề ngờ rằng các em lại hợp tác như vậy. Lúc nào cũng chăm chú lắng nghe tôi giảng ở bên trên và làm theo những gì tôi hướng dẫn. Thở phào nhẹ nhõm khi kết thúc buổi dạy đầu tiên và bắt đầu thấy “thích” những “người bạn” của mình.

Đến buổi dạy thứ hai, khi đứng ngoài cửa lớp để chờ đến tiết, bên trong cũng đã thì thầm vào tai nhau: “Chị Châu Anh kìa”. Nghe xong bản thân mừng thầm vì may quá các em vẫn còn nhớ tên mình. Bước vào lớp buổi thứ 2, các ánh mắt ngơ ngác không còn xuất hiện nữa mà bây giờ toàn là các nụ cười, chắc có lẽ vì cũng đã quen nhau một chút rồi. Các em cũng đã bắt đầu nghịch hơn, và trêu tôi nhiều hơn làm cho tôi hơi bất ngờ. Lần này có cả mấy đứa chui vào gầm bàn, có đứa thì bảo em không thích tập đâu, có đứa thì bảo bài này khó quá, một lần nữa làm cho tôi cảm thấy hơi hoang mang. Mới ngỡ ra buổi trước mình đang thích chúng nó mà bây giờ lại thấy “bực” ghê. Chẳng có thể nặng lời như mấy đứa ở lớp, tôi chỉ có thể đồng điệu và học cách đùa cùng các em. Kết thúc buổi hôm đấy, tôi nghiệm ra một điều rằng, kẹo là một thứ “dụ dỗ” vô cùng hiệu quả. Chỉ là khi tôi bảo với các em rằng: “bạn nào tập tốt, buổi sau chị sẽ thưởng kẹo.” Và thế là ai cũng tập ngoan ngoãn. Sau buổi thứ hai tôi không hề “bớt thích” những người bạn của tôi mà lại yêu nhiều hơn nhiều so với buổi trước.

Các buổi tập tiếp theo, những “đứa em” của tôi đã làm tôi yêu chúng nó hơn rất nhiều, có lẽ là yêu nhất là cái lúc chúng nó chạy ra ôm chân tôi và chào tôi cứ như là lâu lắm không gặp vậy. Yêu cả cái khoảnh khắc đứa nào cũng xoè tay ra chờ tôi phát kẹo. Có mất đứa con trai, chuyên gia leo trèo lên bàn ghế, chui dưới gầm bàn, hay bị tôi lôi ra bắt tập nhảy, mà may quá nó vẫn mến tôi và mến tôi nhất lúc mà tôi phát kẹo cho, rồi lại còn hay phát biểu mà làm cho tôi phát buồn cười: “Chị ơi, chị cho em kẹo là em sẽ tập siêu ngoan luôn, không nghịch nữa.” Ấy mà y như rằng các buổi tập tiếp là tôi lại phải lôi chúng nó ra. Những buổi gần cuối, trong lớp học lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, tôi cảm thấy tiết học  của tôi không phải là tiết âm nhạc nữa mà tiết học để các em “xả năng lượng”.

Nói thì siêu nhiều nhưng được cái vô cùng thuộc bài, dạy đến buổi thứ 4, thứ 5 là buổi thứ 6 duyệt tiết mục ngon lành. Những chàng trai, cô gái tinh nghịch ấy mà làm cho tôi thay đổi hẳn suy nghĩ về “trẻ con”. Cứ tưởng chừng như khoảng cách giữa tôi với chúng nó khá xa, nhưng không đâu, mà lại là rất gần. Tôi cứ như là được trở về cái lúc 8, 9 tuổi khi dạy các em. Tôi nghiệm được ra rất nhiều điều cho bản thân qua mỗi giờ giảng dạy. Đây sẽ làm một trải nghiệm mà tôi sẽ nhớ mãi, cái trải nghiệm mà khó có ai có thể được trải qua. Tôi sẽ nhớ nhất mấy cái nụ cười mà vẫn còn thiếu vài cái răng, nhớ cả mấy cái trò “trốn tìm” mà làm cho tôi phát bực mình của mấy đứa và nhớ mãi những lúc các em chăm chú nghe tôi giảng bài. Cũng có đôi chút nản vì phải đối diện với những sự tinh nghịch của các em thời gian đầu, nhưng vì tôi được tin tưởng giao cho trách nhiệm này nên tôi sẽ không bỏ cuộc mà chiến đấu đến với điều đó. Tôi rất mong chờ đến ngày tổng kết của lớp trải nghiệm để mình có thể nhìn thấy thành quả mà mình đã bỏ thời gian và công sức để cống hiến. Thực sự cảm ơn các thầy cô tin tưởng giao cho tôi cơ hội này và đặc biệt cảm ơn những người “bạn đồng hành” đã giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ này một cách xuất sắc nhất.

(Chia sẻ của học sinh Nguyễn Trần Châu Anh – Thành viên Alpha Coach Leader)

2 thoughts on “Alpha Coach Leader: Tôi được trao một cơ hội

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *